Nghịch Thiên Vạn Giới Lục
Chương 6: Ngoại Môn Đệ Tử
Thanh Vân Tông — Ngoại môn · Ngày 18 — Buổi sáng đến đêm
# Chương 6: Ngoại Môn Đệ Tử
Hà Nhân thức dậy trước bình minh.
Hắn không biết mình đã ngủ lúc nào — chỉ nhớ đọc Thanh Vân Cơ Bản Công dưới ánh trăng cho đến khi mắt mỏi rã rời, rồi thế giới chìm vào bóng tối. Bây giờ, ánh sáng xám nhạt lọt qua cửa sổ, tiếng chim hót đâu đó ngoài hiên, và tiếng ngáy rền của Vương Tam vẫn vang đều như canh giờ trước.
Hắn ngồi dậy, toàn thân ê ẩm. Chiếu rơm cứng, giường gỗ không đệm, lưng đau nhức. Nhưng khi hít một hơi sâu — linh khí tràn vào, mát lạnh, sảng khoái. Kinh mạch duy nhất rung nhẹ, hấp thu từng chút năng lượng, và cơn đau ở ngực bớt đi một phần.
Mười ba ngày, hắn nhắc mình. Dược Đường. Việc đầu tiên.
Dược Đường nằm ở lưng chừng Dược Phong — phía tây tông môn, cách khu ngoại môn nam khoảng nửa canh giờ đi bộ. Hà Nhân dậy sớm, rửa mặt bằng nước suối lạnh cóng sau dãy nhà, rồi lên đường theo hướng dẫn mà Vương Tam vẽ tối qua trên mảnh giấy.
Con đường đá quanh co dẫn lên sườn Dược Phong. Không khí ở đây khác — ẩm hơn, nồng nàn mùi thảo dược, linh khí mang theo tạp chất thực vật khiến mỗi hơi thở đều có vị đắng nhẹ. Thỉnh thoảng, hắn nghe tiếng chày giã thuốc vọng từ đâu đó phía trên, đều đặn, trầm đục.
Dược Đường là tòa nhà gỗ hai tầng, mái ngói xanh rêu, cửa sổ mở tung. Mùi thuốc sắc xộc vào mũi khi hắn bước vào. Bên trong, kệ gỗ chất đầy bình sứ, hũ đất, túi vải — trăm loại dược liệu xếp ngay ngắn. Một nữ đệ tử mặc áo trắng viền xanh ngồi sau quầy, đang cân thuốc.
"Tân đệ tử ngoại môn, muốn khám bệnh," Hà Nhân nói, đặt lệnh bài lên quầy. "Đỗ Thanh trưởng lão giới thiệu."
Nữ đệ tử ngẩng đầu, liếc lệnh bài, rồi liếc hắn. Ánh mắt dừng lại khi nghe tên "Đỗ Thanh."
"Đỗ trưởng lão?" Cô nhíu mày, vẻ ngạc nhiên. "Chờ chút."
Cô biến vào phòng trong. Vài phút sau, một trung niên mặc áo xám trắng bước ra — tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, mặt gầy, mắt sắc, tay phải cầm bút, tay trái vẫn vấy mực. Trên ngực áo thêu chữ "Dược" nhỏ.
"Ngươi là người Đỗ trưởng lão nhắn?" Ông ta nhìn Hà Nhân, giọng không lạnh nhưng cũng chẳng ấm. "Ngồi xuống. Đưa tay ra."
Hà Nhân ngồi, đưa cổ tay. Tu sĩ đặt hai ngón tay lên mạch, nhắm mắt. Im lặng kéo dài.
Vạn Giới Lục rung nhẹ — linh lực Trúc Cơ trung kỳ đang quét qua cơ thể hắn, như tia X-ray vô hình, và hệ thống cố ghi chép phương pháp chẩn mạch. Nhưng thông tin trả về vẫn chỉ là phác thảo.
> 「Quan sát: Chẩn Mạch Thuật — y thuật tu sĩ.
>
> Ghi chép sơ bộ: 18%. Cần quan sát nhiều lần hơn.」
Tu sĩ mở mắt, nhíu mày sâu hơn.
"Kinh mạch tắc nghẽn bẩm sinh. Toàn bộ mười hai chính mạch và phần lớn kỳ mạch đều bị tắc ở mức độ khác nhau." Ông rút tay, giọng chuyên nghiệp. "Nhưng có một phụ mạch — mạch Thiếu Dương tay — đã được khai thông. Phương pháp khai thông rất lạ. Không phải đan dược, không phải châm cứu linh mạch, cũng không phải ngoại lực cường hành. Giống như... kinh mạch tự mở dưới tác động của một loại năng lượng không xác định."
Ông nhìn Hà Nhân, ánh mắt tò mò.
"Ngươi tự khai thông kinh mạch này?"
"Dạ... con không rõ," Hà Nhân đáp thận trọng. "Một đêm con tỉnh dậy, cảm thấy ngực bớt đau. Có lẽ tự nhiên vậy."
Tu sĩ không tin lắm, nhưng cũng không truy hỏi. Ông lấy từ hộp gỗ ra một viên đan nhỏ — màu xanh đen, bằng đầu ngón tay, toát ra mùi đắng nhẹ.
"Dưỡng Mạch Đan. Cấp thấp, nhưng đủ để ổn định kinh mạch tạm thời. Uống vào, kinh mạch đã khai thông sẽ không tắc trở lại trong hai tháng. Đủ thời gian để ngươi bắt đầu tu luyện."
Hai tháng. Từ mười ba ngày thành hai tháng. Hà Nhân giấu sự nhẹ nhõm, cầm viên đan. "Dạ, cảm ơn tiền bối."
"Đừng cảm ơn ta. Cảm ơn Đỗ trưởng lão." Tu sĩ quay đi, vẫy tay. "Viên đan này bình thường tốn năm viên linh thạch hạ phẩm. Đỗ trưởng lão ghi sổ cho ngươi. Lần sau, tự trả."
Năm viên linh thạch. Hà Nhân nuốt viên đan, vị đắng lan khắp khoang miệng, rồi hơi ấm chảy xuống bụng, tỏa ra khắp kinh mạch như dòng suối ấm. Cơn đau thường trực ở ngực biến mất gần như hoàn toàn. Hắn thở phào.
"Thêm một điều," tu sĩ nói, không quay lại. "Bắt đầu tu luyện ngay. Khi đạt Luyện Khí tầng một, linh khí tự nhiên sẽ duy trì kinh mạch mở. Trước đó, ngươi phụ thuộc vào Dưỡng Mạch Đan. Hiểu chưa?"
"Dạ, hiểu."
Tu luyện. Đạt Luyện Khí tầng một. Đó là ranh giới giữa sống và chết.
Hắn trở về khu ngoại môn khi mặt trời đã lên cao. Sân luyện công đông đúc — hàng chục đệ tử áo xám đang tập luyện, kẻ vung kiếm, người múa quyền, vài ba nhóm ngồi xếp bằng thiền định. Linh khí dao động loạn xạ trong không khí, như sóng radio chồng chéo.
Vương Tam đang ở sân, tay quấn vải, đang đấm vào một cọc gỗ luyện công. Mỗi cú đấm mang theo ánh lửa đỏ mờ — linh lực Hỏa hệ bao quanh nắm đấm, khiến bề mặt cọc gỗ xém đen. Liệt Hỏa Quyền. Hà Nhân nhìn, và Vạn Giới Lục rung nhẹ.
> 「Phát hiện: Liệt Hỏa Quyền — quyền pháp Hỏa hệ.
>
> Ghi chép sơ bộ: 8%. Kỹ thuật Luyện Khí tầng 5 — trong phạm vi ghi chép nhưng cần quan sát lâu hơn.」
Tám phần trăm. Nhưng "trong phạm vi ghi chép" — nghĩa là nếu quan sát đủ lâu, hệ thống có thể ghi đầy đủ. Hà Nhân ghi nhớ. Vương Tam luyện công mỗi ngày. Cơ hội quan sát không thiếu.
"Hà Nhân!" Vương Tam quay đầu, cười rộng. "Đi đâu sáng sớm vậy?"
"Dược Đường. Khám kinh mạch."
"Ồ, sao rồi?"
"Tạm ổn. Uống thuốc rồi."
"Tốt!" Vương Tam đấm tay vào lòng bàn tay, tiếng bốp vang. "Hôm nay ngươi có lịch gì không? Tân đệ tử ba ngày đầu không bắt buộc lao tác, nhưng nên đến luyện công trường xem sư huynh sư tỷ tu luyện. Học lỏm cũng tốt."
Học lỏm. Hà Nhân gần bật cười. Đúng là kế hoạch của mình. Quan sát càng nhiều pháp thuật, VGL càng tích lũy dữ liệu.
"Được. Ta sẽ xem."
Hắn dành cả buổi sáng ngồi ở góc sân luyện công, giả vờ đọc Thanh Vân Cơ Bản Công trong khi thực chất đang quan sát mọi thứ xung quanh.
Nghịch Thiên Vạn Giới Lục làm việc không ngừng — ghi chép từng mảnh vụn pháp thuật mà các đệ tử luyện tập. Thanh Phong Thuật, Thổ Thuẫn Thuật, Thủy Tiễn Thuật — mỗi kỹ thuật chỉ ghi được 3-8% vì các đệ tử ngoại môn thi triển ở cấp Luyện Khí, linh lực dao động không ổn định. Nhưng dữ liệu vẫn tích lũy.
Giống web scraping, hắn nghĩ. Mỗi request chỉ lấy được vài phần trăm dữ liệu, nhưng chạy đủ lâu thì sẽ có bức tranh toàn cảnh.
Nhưng sự yên bình không kéo dài.
Gần trưa, khi Vương Tam đi tắm rửa, ba thiếu niên mặc áo xám sẫm — ngoại môn đệ tử cũ, tu vi Luyện Khí tầng 2-3 — đi ngang qua chỗ Hà Nhân ngồi. Tên đi đầu cao gầy, mặt dài, mắt xếch, liếc xuống lệnh bài trên cổ hắn.
"Tân đệ tử hả?" Hắn dừng bước, hai tên kia đứng sau, tay khoanh. "Nghe nói có thằng tạp linh căn vừa vào tông. Là ngươi?"
Hà Nhân ngẩng đầu, giữ vẻ mặt bình thường. "Đúng."
"Tạp linh căn ngũ hệ." Tên cao gầy cười, giọng chế giễu. "Ngũ hệ đều yếu. Lần đầu ta nghe thấy cái linh căn rác rưởi như vậy được nhận vào tông. Ai bảo lãnh cho ngươi, để lãng phí tài nguyên?"
Hai tên đằng sau cười theo.
Hà Nhân không nói gì. Hắn nhìn thẳng vào mắt tên cao gầy — bình tĩnh, không sợ, nhưng cũng không thách thức. Ánh mắt của một kỹ sư nhìn bug report lần thứ mười — không vui, nhưng cũng chẳng bất ngờ.
Bắt nạt tân đệ tử. Kinh điển. Mọi web novel tu tiên đều có cảnh này. Mà thực tế cũng vậy — trường học, quân đội, tông phái, đâu cũng giống nhau. Kẻ yếu bị chèn ép. Luật rừng.
"Hỏi ngươi ai bảo lãnh!" Tên cao gầy bước tới, giọng gắt.
"Đỗ Thanh trưởng lão," Hà Nhân đáp, giọng đều.
Ba tên im bặt. Tên cao gầy chớp mắt, vẻ chế giễu tắt nhanh, thay bằng cẩn thận.
"Đỗ trưởng lão..." Hắn liếm môi, mắt nhìn hai tên đằng sau, rồi cười gượng. "Vậy thì... cũng tốt. Nhưng trưởng lão không ở ngoại môn. Ở đây, quy tắc do ngoại môn quyết. Nhớ lấy."
Ba tên bỏ đi, nhưng trước khi rẽ góc, tên cao gầy quay lại liếc Hà Nhân một lần nữa — ánh mắt không còn khinh thường, mà tính toán.
Hà Nhân nhìn theo, nén tiếng thở dài.
Đỗ Thanh là tấm khiên, nhưng cũng là tấm bia. Hắn hiểu rõ. Được trưởng lão bảo lãnh vừa bảo vệ vừa khiến mình trở thành mục tiêu. Người ta sẽ hỏi: "Tại sao trưởng lão lại nhận phế vật?" Và khi không tìm được câu trả lời, họ sẽ bực bội. Bực bội sinh ra thù ghét.
Thao quang dưỡng hối. Phải giữ chặt hơn.
Buổi chiều, Hà Nhân đi thăm Tiểu Hà ở khu nữ ngoại môn.
Cô bé ngồi trong nhà ăn, mắt đỏ hoe. Một nhóm nữ đệ tử lớn tuổi hơn ngồi bàn bên cạnh, thì thầm bàn tán, thỉnh thoảng liếc cô bé rồi cười khúc khích.
"Anh Hà Nhân!" Tiểu Hà nhìn thấy hắn, mặt sáng lên, chạy đến bám lấy tay áo.
"Ổn không?" hắn hỏi nhẹ.
"Dạ ổn..." Cô bé cúi đầu. "Chỉ là... mấy sư tỷ nói em được ưu tiên vì Song Linh Căn, mấy người khác không thích. Họ nói em... được chiều."
Hà Nhân ngồi xuống, nhìn cô bé. Mười ba tuổi, một mình giữa nơi xa lạ, bị đố kỵ vì tài năng không phải lỗi của mình.
"Nghe anh nói," hắn nói, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. "Em được ưu tiên vì em xứng đáng. Song Linh Căn là tài năng của em, không ai cho. Người ta ghen tỵ vì họ muốn thứ em có. Đó không phải lỗi em."
Tiểu Hà ngẩng đầu, mắt lấp lánh.
"Nhưng đừng khoe khoang, đừng coi thường ai. Chăm chỉ tu luyện, lấy kết quả nói thay lời. Khi em mạnh lên, những lời bàn tán sẽ tự biến mất."
Cô bé gật đầu, hít mũi, nắm chặt tay hắn. "Anh cũng bị người ta nói phải không? Tạp linh căn..."
"Ừ." Hắn mỉm cười. "Nhưng anh không quan tâm. Anh chỉ quan tâm chuyện ngày mai anh mạnh hơn hôm nay."
Tiểu Hà nhìn hắn, rồi nở nụ cười đầu tiên kể từ khi vào tông.
Trong tâm thần, Vạn Giới Lục rung nhẹ — ấm áp, quen thuộc.
> 「+1 Nhân Quả Điểm. Tổng: 15.」
Mười lăm, hắn nghĩ. Còn tám mươi lăm điểm nữa để mở Giải Cấu. Xa vời.
Hắn không biết rằng, khi bước ra khỏi nhà ăn khu nữ, có ai đó — trên ban công tầng hai của tòa nhà phía đông — đang nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo đo lường hắn. Rồi quay đi, tà áo xám sẫm lướt qua góc cửa, biến mất.
Đêm.
Vương Tam đã ngủ. Hà Nhân ngồi xếp bằng trên giường, cuốn Thanh Vân Cơ Bản Công mở trước mặt, mắt nhắm.
Hắn bắt đầu tu luyện.
Theo hướng dẫn của công pháp: tĩnh tâm, cảm nhận linh khí xung quanh, dẫn linh khí vào kinh mạch qua huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu, đưa xuống đan điền theo đường kinh Nhâm.
Hắn cảm nhận được linh khí — nhờ Dưỡng Mạch Đan, kinh mạch phụ đã ổn định, và linh khí trong không khí Thanh Vân Tông vốn đậm đặc. Từng mảnh năng lượng nhỏ bé quanh quẩn bên ngoài cơ thể hắn — hắn thấy chúng, không phải bằng mắt, mà bằng thứ giác quan mà chỉ kinh mạch mở mới có được. Như đốm sáng li ti lơ lửng, chờ đợi.
Nhưng khi cố dẫn chúng vào cơ thể — vấn đề xuất hiện.
Linh khí vào qua Bách Hội, chạy được nửa đường kinh Nhâm, rồi... phân tán. Thay vì chảy thẳng xuống đan điền, dòng linh khí tản ra năm hướng — Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ — như dòng sông gặp ngã năm và chia đều thành năm nhánh nhỏ. Mỗi nhánh yếu ớt đến mức gần như tiêu tan trước khi đến được đan điền.
Tạp linh căn ngũ hệ. Hà Nhân mở mắt, thở gấp, mồ hôi ướt trán. Cơ thể mình hấp thu linh khí đa thuộc tính. Nhưng Thanh Vân Cơ Bản Công dẫn linh khí theo một đường thẳng — đường dành cho đơn linh căn hoặc song linh căn. Khi linh khí phân tán thành năm luồng, mỗi luồng mất tám mươi phần trăm năng lượng.
Giống chạy algorithm single-thread trên hardware multi-core — lãng phí toàn bộ tài nguyên song song.
Hắn thử lại. Lần thứ hai. Lần thứ ba. Kết quả giống hệt — linh khí vào, phân tán, mất gần hết. Lượng linh khí thực sự đến được đan điền chỉ bằng một phần mười người bình thường.
Đây là lý do tạp linh căn bị coi là phế vật. Hắn hiểu rõ bây giờ, không phải từ sách vở mà từ trải nghiệm trực tiếp. Hiệu suất tu luyện quá thấp. Người ta tu mười ngày đạt tầng một, mình tu trăm ngày cũng chưa chắc.
Nhưng trong lúc thất vọng, Nghịch Thiên Vạn Giới Lục hoàn thành công việc của nó.
> 「Ghi chép hoàn tất: Thanh Vân Cơ Bản Công.
>
> Trang 3 — 100%.
>
> Phân tích sơ bộ:
> — Cấu trúc dẫn khí: Tuyến tính đơn hướng (Bách Hội → Đan Điền qua kinh Nhâm).
> — Phù hợp: Đơn linh căn, Song linh căn.
> — Vấn đề với ký chủ: Linh khí ngũ hệ phân tán tại giao điểm kinh mạch, mất 78-85% năng lượng trước khi đến đan điền.
>
> Gợi ý: Nếu mở khóa chức năng Giải Cấu (cần 100 Nhân Quả Điểm), hệ thống có thể phân tích thành phần cốt lõi và đề xuất phương pháp dẫn khí thay thế phù hợp với linh căn ngũ hệ.
>
> Giải pháp tạm thời: Ký chủ có thể thử tập trung vào MỘT thuộc tính linh khí tại một thời điểm, dẫn tuần tự thay vì đồng thời. Hiệu suất ước tính: tăng từ 15-22% lên 35-40%. Vẫn thấp hơn đơn linh căn, nhưng khả thi.」
Hà Nhân đọc dòng chữ trong tâm thần, mắt sáng lên.
Giải pháp tạm thời. Dẫn tuần tự thay vì đồng thời. Tức là thay vì để linh khí chảy vào rồi phân tán, mình chủ động lọc — chỉ hấp thu một thuộc tính một lúc, dẫn nó đến đan điền, rồi chuyển sang thuộc tính tiếp theo.
Giống round-robin scheduling trên multi-core processor. Không tối ưu, nhưng tốt hơn hẳn so với để process tranh nhau tài nguyên.
Và khi mở được Giải Cấu — hệ thống sẽ tìm ra phương pháp dẫn khí riêng cho ngũ hệ. Đó mới là giải pháp thật sự.
Hắn nhắm mắt lại. Lần này, thay vì cảm nhận linh khí tổng thể, hắn tập trung vào một thuộc tính duy nhất — Thủy. Linh khí Thủy hệ trong không khí ít nhất, nhẹ nhất, nhưng cũng dễ kiểm soát nhất.
Hít vào. Lọc. Chỉ giữ Thủy. Bỏ qua bốn thuộc tính còn lại.
Dòng linh khí Thủy — mỏng manh, lạnh, trong suốt — chảy vào Bách Hội, đi qua kinh Nhâm, không phân tán, thẳng xuống đan điền.
Ít. Rất ít. Nhưng đến nơi.
Hà Nhân mở mắt, thở dài. Mồ hôi ướt đẫm áo. Toàn thân run nhẹ vì kiệt sức — chỉ mấy phút tu luyện mà hao tổn tinh thần khủng khiếp, vì phải chủ động lọc thuộc tính thay vì để cơ thể tự nhiên hấp thu.
Nhưng hắn cười.
Lần đầu tiên, linh khí đã vào được đan điền. Ít thôi. Nhỏ thôi. Nhưng là bằng chứng rằng hắn — tạp linh căn ngũ hệ, phế vật trong mắt mọi người — có thể tu luyện.
Không nhanh. Không mạnh. Nhưng có thể.
Nghịch Thiên Vạn Giới Lục nằm yên trong tâm thần, trang thứ ba đã đầy chữ, trang thứ tư... chưa mở.
Hắn nhìn ra cửa sổ. Ánh trăng rọi lên đỉnh Kiếm Phong, mây trắng cuộn quanh, thác bạc lấp lánh. Đâu đó trong tông môn rộng lớn, hàng trăm tu sĩ đang ngồi thiền định, hấp thu linh khí, tiến bộ từng ngày. Họ tu mười, hắn tu một. Họ đi bộ, hắn bò.
Nhưng hắn đang bò.
Đỗ Thanh nói đúng: "Chậm mà chắc."
Vấn đề là — mình không có thời gian để chậm.
Tám mươi lăm điểm Nhân Quả. Ngoại môn có hàng trăm đệ tử. Họ cần gì? Mình có thể giúp gì? Kiến thức hiện đại, VGL phân tích, y thuật cơ bản...
Hắn nhắm mắt, bắt đầu lên kế hoạch.
---
*Ghi chú Agent:*
- [x] Tiếp nối ch005: HN bắt đầu ngày đầu tiên tại Thanh Vân Tông
- [x] Dược Đường: khám kinh mạch, nhận Dưỡng Mạch Đan (miễn phí nhờ Đỗ Thanh), deadline 13 ngày → 2 tháng
- [x] Tu sĩ Dược Đường (Trúc Cơ trung kỳ) phát hiện kinh mạch tự mở bằng phương pháp lạ — foreshadowing VGL
- [x] VGL ghi Chẩn Mạch Thuật sơ bộ 18%
- [x] Sân luyện công: VGL ghi sơ bộ nhiều pháp thuật (3-8%), Liệt Hỏa Quyền Vương Tam 8%
- [x] Bị bắt nạt: ba ngoại môn đệ tử (LK2-3) khinh thường tạp linh căn. HN dùng tên Đỗ Thanh làm khiên nhưng nhận ra cũng là bia
- [x] Thăm Tiểu Hà: cô bé bị đố kỵ vì Song Linh Căn, HN an ủi → +1 NQ (tổng 15)
- [x] Ai đó quan sát HN từ ban công — foreshadowing (Lục Khắc Hành hoặc thuộc hạ)
- [x] Tu luyện đêm: thử Thanh Vân Cơ Bản Công, linh khí phân tán 78-85%, thất bại ban đầu
- [x] VGL trang 3 hoàn thành 100% (Thanh Vân Cơ Bản Công)
- [x] VGL đề xuất giải pháp tạm: dẫn khí tuần tự (round-robin), tăng hiệu suất 15→35-40%
- [x] HN thử lại với Thủy hệ — thành công: linh khí lần đầu vào đan điền
- [x] Gợi ý Giải Cấu (100 NQ) sẽ là giải pháp thực sự
- [x] Mưu kế: "Thao quang dưỡng hối" tiếp tục — HN nói "tự nhiên vậy" khi hỏi về kinh mạch tự mở
- [x] HN ẩn dụ IT (5 lần: web scraping, single-thread/multi-core, round-robin, bug report, algorithm)
- [x] Hook cuối: HN lên kế hoạch giúp đỡ ngoại môn đệ tử để kiếm NQ nhanh hơn
- [x] 2 IMG_PROMPT đúng format + style prefix
- [x] NQ: 14 → 15
- [x] Nhân vật mới: 3 ngoại môn đệ tử bắt nạt (không tên, LK2-3), tu sĩ Dược Đường (Trúc Cơ trung kỳ)
- [x] Nhất quán ch005 và tracking files