Nghịch Thiên Vạn Giới Lục
← Mục lục1/102,807 từ

Nghịch Thiên Vạn Giới Lục

Chương 1: Mệnh Số

Thôn Thanh Liên, Đông Huyền Châu · Ngày 1 - Buổi sáng

# Chương 1: Mệnh Số

Đau.

Đó là thứ đầu tiên hắn cảm nhận được — một cơn đau xé toạc từ sâu trong lồng ngực, như thể ai đó đang dùng bàn tay vô hình bóp nghiến trái tim hắn. Không phải kiểu đau nhức cơ bắp sau một đêm ngủ sai tư thế, cũng không phải kiểu đau đầu vì code quá khuya. Đây là thứ đau nguyên thủy, thuộc về xương cốt, thuộc về máu thịt, như toàn bộ cơ thể đang bị xé ra rồi ráp lại từ đầu.

Hà Nhân cố gắng mở mắt.

Ánh sáng ùa vào như một cú tát. Không phải ánh đèn LED trắng xanh quen thuộc của căn phòng trọ ở quận Bình Thạnh, mà là thứ ánh sáng ấm, mềm, lọc qua tấm vải thô treo nơi cửa sổ. Trần nhà bằng gỗ — xà ngang và rui mè thô ráp, loại gỗ chưa bào nhẵn, vẫn còn vết đẽo tay.

Mình... đang ở đâu?

Hắn cố nhấc tay lên. Bàn tay nhỏ, ngón thanh mảnh, da trắng nhợt — không phải bàn tay của một kỹ sư phần mềm hai mươi lăm tuổi hay ngồi trước bàn phím. Hắn giật mình, cố ngồi dậy, nhưng cơn đau trong ngực lập tức dữ dội hơn, ép hắn ngã ngược xuống tấm phản gỗ cứng bên dưới.

"Cough—!"

Máu. Hắn ho ra máu.

Vệt đỏ sẫm nằm trên mu bàn tay, nóng ấm và mang mùi tanh ngọt đặc trưng. Hà Nhân chớp mắt nhìn nó, và bộ não — vốn được rèn luyện qua bốn năm đại học ngành Công nghệ Thông tin và ba năm đi làm giải quyết bug — bắt đầu xử lý tình huống với tốc độ mà chính hắn cũng không ngờ tới.

Sự thật thứ nhất: đây không phải cơ thể của mình.

Sự thật thứ hai: cơ thể này đang hấp hối.

Sự thật thứ ba: mình hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.

Hắn hít một hơi chậm, nông, cẩn thận để không kích thích thêm cơn ho. Mùi thảo dược khô phảng phất trong không khí — loại mùi đắng nhẹ, pha chút hương mộc quen thuộc mà hắn không thể gọi tên. Căn phòng nhỏ, chỉ vỏn vẹn vài bước chân, bày biện sơ sài: một tấm phản làm giường, một chiếc bàn gỗ thấp chân, một cái ghế đẩu. Trên bàn là bát thuốc nguội ngắt, váng đen đọng trên mặt.

Thảo dược. Nhà gỗ. Vải thô.

Đây là... thời cổ đại? Hay một vùng quê hẻo lánh nào đó?

Và rồi ký ức ập đến.

Không phải ký ức của hắn — không phải những đêm debug đến ba giờ sáng, không phải quán cà phê góc đường Nguyễn Huệ nơi hắn hay ngồi mỗi chiều Chủ nhật. Đây là ký ức của người khác, mơ hồ và đứt đoạn như file bị corrupt, nhưng đủ để hắn chắp nối lại bức tranh tổng thể.

Hà Nhân. Mười sáu tuổi. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, được thôn trưởng Thanh Liên thôn nuôi nấng trong tình thương của cả làng. Thân thể yếu ớt bẩm sinh, bệnh tật triền miên. Đã uống không biết bao nhiêu thang thuốc của Lý thầy lang trong thôn, nhưng bệnh tình ngày càng trầm trọng. Ba ngày trước, cậu thiếu niên này ngã gục ngay trên đường làng, miệng ộc máu, mắt trợn trắng.

Thầy lang lắc đầu. Thôn trưởng thở dài. Những người hàng xóm thay phiên đến chăm sóc, nhưng ai cũng biết — Hà Nhân nhà họ Hà, đứa trẻ mồ côi tội nghiệp ấy, sẽ không qua được mùa đông này.

Và rồi mình đến.

Hà Nhân — Hà Nhân của Sài Gòn, của code và coffee, của những deadline dí sát gáy — bằng cách nào đó, đã rơi vào thân xác đang hấp hối của một thiếu niên cùng tên ở một thế giới hoàn toàn xa lạ.

"Xuyên không..."

Hắn thốt ra hai chữ ấy bằng một giọng khàn đặc, yếu ớt đến mức chính hắn cũng suýt không nghe thấy. Hai chữ mà bất kỳ ai đọc web novel đều biết, nhưng khi nó thực sự xảy ra với mình, cảm giác lại hoàn toàn khác.

Không có hưng phấn. Không có háo hức "ta sẽ xưng bá thiên hạ." Chỉ có sợ hãi, lạnh lẽo, và cơn đau cứ từng đợt từng đợt xô đến trong lồng ngực.

Bình tĩnh. Phân tích tình huống.

Hắn tự nhủ, ép bản thân quay về chế độ giải quyết vấn đề mà nghề nghiệp đã dạy cho hắn. Khi một hệ thống production crash lúc nửa đêm, hoảng loạn không giúp ích gì. Đầu tiên là xác định scope vấn đề. Sau đó mới tìm giải pháp.

Scope: Mình đang ở trong cơ thể của một thiếu niên 16 tuổi sắp chết vì bệnh. Thế giới này có vẻ là thời cổ đại — ít nhất là cổ đại theo tiêu chuẩn vật chất. Chưa rõ có phải Trái Đất hay không. Chưa rõ có cách quay về hay không.

Ưu tiên: Sống sót. Mọi thứ khác đều là secondary.

Nhưng ngay khi ý nghĩ ấy hình thành rõ ràng trong đầu, một thứ gì đó thay đổi.

Nó bắt đầu bằng một tiếng rung nhẹ — không phải trong không khí, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong tâm thức hắn. Như thể có một sợi dây đàn vô hình vừa được gảy lên, âm thanh của nó lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong tâm trí.

BÙNG.

Trước mắt Hà Nhân — hay đúng hơn, trước "con mắt trong" của hắn, thứ mà hắn chỉ có thể mô tả như một màn hình hiện lên bên trong tâm thần — một cuốn sách xuất hiện.

Cuốn sách cổ.

Bìa bằng một thứ chất liệu mà hắn không nhận ra — không phải da, không phải giấy, mà gần giống lụa nhưng cứng hơn, tối hơn, với những đường vân ánh kim chạy ngang dọc như mạch máu. Trên bìa, bốn chữ viết theo lối triện thư tỏa ra ánh sáng nhạt:

Nghịch Thiên Vạn Giới Lục.

Và dưới đó, dòng chữ nhỏ hơn, rõ ràng hơn, như thể cuốn sách biết hắn đọc không quen chữ cổ nên tự động dịch:

> 「Hệ thống kích hoạt. Linh hồn ngoại lai được xác nhận. Ký chủ: Hà Nhân. Trạng thái: Hấp hối. Khởi động giao thức khẩn cấp.」

"Giao thức khẩn cấp?" Hà Nhân lẩm bẩm, rồi suýt bật cười vì thuật ngữ nghe quen thuộc đến kỳ lạ. Giao thức — protocol. Hắn đã viết không biết bao nhiêu API protocol trong đời.

Cuốn sách tự lật trang. Trang đầu tiên hiện lên những dòng chữ mới:

> 「Nghịch Thiên Vạn Giới Lục — Tổng Quan Hệ Thống
>
> Bản chất: Pháp bảo thượng cổ, dạng thư tịch, có khả năng ghi chép và giải cấu vạn pháp trong thiên hạ.
>
> Chức năng cốt lõi:
> 1. *Ghi Chép — Quan sát bất kỳ pháp thuật, kỹ thuật hoặc hiện tượng siêu nhiên nào, hệ thống sẽ tự động ghi chép lại dưới dạng có cấu trúc. > 2. Giải Cấu — Phân tích pháp thuật đã ghi chép thành các thành phần cốt lõi, hiểu rõ nguyên lý vận hành. (Chưa mở khóa — cần 100 điểm Nhân Quả) > 3. Tổ Hợp — Kết hợp các thành phần từ nhiều pháp thuật khác nhau để tạo ra pháp thuật mới. (Chưa mở khóa — cần 300 điểm Nhân Quả)*
>
> Nguồn năng lượng: Điểm Nhân Quả
> Cách tích lũy: Giúp đỡ chúng sinh một cách chân thành, không vụ lợi.
>
> Điểm Nhân Quả hiện tại: 0
>
> Cảnh báo: Ký chủ đang trong trạng thái nguy hiểm. Thể xác hiện tại tồn tại tổn thương nghiêm trọng ở kinh mạch. Nếu không can thiệp trong vòng 72 canh giờ, ký chủ sẽ tử vong.」

Hà Nhân đọc từng dòng, chậm rãi, kỹ càng, như cách hắn đọc documentation của một framework mới. Và giống như mọi lần đọc docs, hắn bắt đầu bằng việc tìm những keyword quan trọng nhất.

Pháp thuật. Linh hồn ngoại lai. Kinh mạch. Tu tiên.

Đây là thế giới tu tiên.

Sự nhận ra ấy không đến như một cú sốc — bởi vì ở một mức độ nào đó, từ lúc thấy căn nhà gỗ và bát thuốc bắc, hắn đã ngờ ngợ. Nhưng giờ đây, với cuốn sách cổ đang lơ lửng trong tâm thần và những dòng chữ nói về "pháp thuật" và "kinh mạch," mọi thứ trở nên rõ ràng một cách tàn nhẫn.

Hắn không ở Trái Đất nữa. Hắn ở trong một thế giới nơi người ta tu luyện, nơi pháp thuật tồn tại, nơi "kinh mạch" không phải là khái niệm mơ hồ của y học cổ truyền mà là thứ thực sự có thể bị "tổn thương."

Và hắn sắp chết.

"72 canh giờ..." Hà Nhân khẽ lẩm bẩm, cố tính nhẩm. Nếu một canh giờ tương đương hai tiếng đồng hồ theo cách tính cổ... thì hắn có khoảng sáu ngày. Sáu ngày để tìm cách cứu một cơ thể mà ngay cả thầy lang trong thôn cũng đã bó tay.

Nhưng thầy lang đó không có hệ thống.

Hắn tập trung lại vào cuốn sách trong tâm thần, lật sang trang tiếp theo bằng ý niệm — và ngạc nhiên khi nó phản hồi mượt mà, gần như không có độ trễ, mượt hơn cả cái app hắn từng tối ưu ba tháng ròng.

> 「Giao thức khẩn cấp — Ổn Định Thể Xác
>
> Hệ thống phát hiện: Kinh mạch ký chủ bị tắc nghẽn nghiêm trọng do bẩm sinh. Linh khí trong không khí không thể lưu thông qua cơ thể, dẫn đến tích tụ độc tố và suy kiệt dần.
>
> Giải pháp khả dụng: Hệ thống có thể sử dụng năng lượng dư từ quá trình kích hoạt để thông một kinh mạch nhỏ, tạm thời kéo dài thời gian sống cho ký chủ.
>
> Chi phí: Miễn phí (năng lượng kích hoạt, chỉ sử dụng một lần)
>
> Lưu ý: Đây chỉ là biện pháp tạm thời. Để chữa trị triệt để, ký chủ cần tìm phương pháp khác.
>
> Kích hoạt? [Có] [Không]」

"Có," Hà Nhân nói, không một giây do dự.

Cơn đau bùng phát.

Nhưng lần này khác — không phải kiểu đau của sự hủy hoại, mà là đau của sự khai thông. Như dòng nước bị chặn bỗng tìm được lối thoát, xé toạc qua lớp bùn đất và cặn bã. Hà Nhân cắn chặt răng, mồ hôi ướt đẫm trán, tay nắm chặt mép tấm phản gỗ đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.

Mười phút. Hay có thể là một giờ. Hắn không biết. Chỉ biết rằng khi cơn đau dịu xuống, hắn cảm nhận được một thứ gì đó rất lạ — một luồng... gì đó... đang di chuyển rất nhẹ, rất chậm, dọc theo một đường vô hình bên trong cơ thể. Từ bụng, lên ngực, tỏa ra hai cánh tay.

Linh khí.

Hắn không chắc. Nhưng từ ký ức mơ hồ của thân chủ cũ, hắn biết rằng người ta gọi thứ năng lượng vô hình ấy là linh khí — hơi thở của trời đất, nền tảng của tu luyện. Phàm nhân không cảm nhận được nó. Chỉ những ai có linh căn — gốc rễ tâm linh bẩm sinh — mới có thể tiếp xúc với linh khí.

Và thân xác Hà Nhân này, dù bệnh tật, dù yếu ớt, nhưng rõ ràng có linh căn. Chỉ là kinh mạch bị tắc, nên linh khí không thể lưu thông, và cơ thể dần dần bị chính năng lượng ứ đọng ấy đầu độc từ bên trong.

Giống như một cái pipe bị block trong hệ thống, hắn nghĩ. Dữ liệu vẫn đổ vào nhưng không xử lý được, dẫn đến tràn bộ nhớ và crash.

Cuốn sách trong tâm thần lại hiện chữ:

> 「Ổn định thể xác thành công. Một kinh mạch phụ đã được khai thông. Ký chủ tạm thoát nguy hiểm. Thời gian an toàn: khoảng 30 ngày.
>
> Nhắc nhở: Để chữa trị triệt để, ký chủ cần tìm kiếm phương pháp thông kinh hoạt mạch cấp cao hơn. Khuyến nghị: Tìm hiểu y thuật tu tiên hoặc cầu trợ tu sĩ có tu vi.
>
> Năng lượng kích hoạt: Đã tiêu hao hoàn toàn.
> Điểm Nhân Quả: 0
> Chức năng khả dụng: Ghi Chép (cơ bản)」

Ba mươi ngày. Hắn có ba mươi ngày.

Hà Nhân từ từ ngồi dậy. Cơn đau trong ngực đã giảm đáng kể — vẫn âm ỉ, nhưng không còn kiểu muốn xé phổi ra ngoài nữa. Hắn nhìn xuống cơ thể mình: gầy gò, xương xẩu, chiếc áo vải thô rộng thùng thình trên đôi vai hẹp. Nhìn qua cửa sổ, hắn thấy khoảng sân đất nhỏ, hàng rào tre, và xa hơn là những mái nhà tranh lác đác giữa ruộng lúa xanh mướt.

Thanh Liên thôn. Ngôi làng nhỏ nơi thân chủ cũ đã sống cả đời.

Hà Nhân ngồi yên một lúc lâu, để cho tâm trí xử lý tất cả. Kỹ sư phần mềm hai mươi lăm tuổi tên Hà Nhân, người đã dành ba năm qua ngồi optimize database queries và tranh cãi về clean architecture trong các buổi code review, giờ đây đang ngồi trên một tấm phản gỗ trong một thế giới tu tiên, với một cuốn sách thần bí trong đầu và ba mươi ngày để tìm cách không chết.

Hắn bất giác bật ra một tiếng cười khẽ — tiếng cười khàn đục của cổ họng khô, nhưng là tiếng cười thật.

"Sprint planning cho cuộc đời mới đây," hắn lẩm bẩm bằng tiếng Việt. Dĩ nhiên, không ai ở đây hiểu tiếng Việt. Ký ức của thân chủ cho hắn biết ngôn ngữ nơi này khác hoàn toàn — nhưng kỳ lạ thay, hắn có thể nói và hiểu nó một cách tự nhiên, như thể nó đã nằm sẵn trong bộ nhớ của cơ thể này.

Được rồi. Task list cho sprint đầu tiên.

Một: Tìm hiểu thêm về thế giới này. Thu thập thông tin. Đây là reconnaissance phase.

Hai: Tìm cách chữa kinh mạch. 30 ngày là deadline cứng. Không negotiate được.

Ba: Kiếm điểm Nhân Quả. Hệ thống nói rõ — giúp đỡ người khác. Đó là cách duy nhất để mở khóa thêm tính năng.

Bốn: Hiểu rõ hệ thống Ghi Chép hoạt động thế nào. Đây là tool duy nhất mình có, phải master nó.

Hắn thở ra một hơi dài. Bên ngoài cửa sổ, tiếng gà gáy xa xa, tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán cây. Bình yên đến kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với bão tố trong lòng hắn.

Một kỹ sư phần mềm. Một thế giới tu tiên. Một cuốn sách có thể ghi chép vạn pháp. Và một thân xác sắp chết.

Hà Nhân siết chặt nắm tay, cảm nhận từng đốt xương nhỏ bé, mong manh nhưng đang sống.

"Được," hắn nói, giọng nhỏ nhưng rõ ràng, như một lời thề với chính mình. "Mình sẽ sống. Bằng mọi giá."

Cuốn Nghịch Thiên Vạn Giới Lục trong tâm thần khẽ rung — nhẹ như đồng thuận, nhẹ như lời đáp lại.

Trang sách lật qua, để lại một dòng chữ cuối cùng trước khi chìm vào im lặng:

> 「Ký chủ đã xác nhận ý chí. Nghịch Thiên Vạn Giới Lục chính thức ràng buộc. Hành trình bắt đầu.
>
> Nhắc nhở nhẹ nhàng: Thiên Đạo vô tình, nhưng nhân tâm hữu ý. Con đường nghịch thiên, bắt đầu từ một chữ — Nhân.」

Bên ngoài căn nhà gỗ nhỏ, mặt trời đã lên cao. Một ngày mới ở Thanh Liên thôn bắt đầu.

Và ở đâu đó, trong tâm thức của một thiếu niên gầy yếu mà không ai ngờ tới, một cuốn sách cổ đang yên lặng chờ đợi trang tiếp theo được viết.

---
*Ghi chú Agent:*
- [x] Thiết lập MC: Hà Nhân, kỹ sư phần mềm xuyên không, 25 tuổi trong thân xác 16 tuổi
- [x] Thiết lập setting: Thôn Thanh Liên, thế giới tu tiên
- [x] Hệ thống Nghịch Thiên Vạn Giới Lục kích hoạt, giải thích cơ bản
- [x] Giao thức khẩn cấp: thông một kinh mạch, kéo dài 30 ngày
- [x] MC quyết tâm sống sót
- [x] Hook: 30 ngày deadline, cần tìm cách chữa trị và kiếm điểm Nhân Quả