Nghịch Thiên Vạn Giới Lục
← Mục lục2/104,439 từ

Nghịch Thiên Vạn Giới Lục

Chương 2: Thanh Liên Thôn

Thôn Thanh Liên, Đông Huyền Châu · Ngày 1 - Buổi chiều đến tối

# Chương 2: Thanh Liên Thôn

Bước chân đầu tiên ra khỏi ngưỡng cửa, Hà Nhân suýt ngã.

Không phải vì chóng mặt — dù cơ thể này yếu đến mức đi mười bước đã thở dốc — mà vì cảnh tượng trước mắt hắn hoàn toàn không thuộc về bất kỳ khung tham chiếu nào hắn từng có trong hai mươi lăm năm cuộc đời trước.

Thanh Liên thôn nằm gọn trong một thung lũng nhỏ, ba mặt giáp núi, mặt còn lại mở ra con suối trong vắt uốn lượn giữa ruộng lúa xanh mướt. Khoảng ba, bốn chục nóc nhà gỗ và tre san sát nhau, mái tranh vàng óng dưới nắng chiều. Xa xa, phía bắc, đỉnh núi cao nhất ẩn mình trong lớp mây trắng dày đặc, và Hà Nhân có thể thề rằng hắn thấy một thứ gì đó — giống bóng dáng kiến trúc — lấp ló sau màn sương trên đỉnh ấy.

Nhưng ấn tượng mạnh nhất không đến từ thị giác.

Mà là không khí.

Mỗi hơi thở hắn hít vào đều mang theo một thứ gì đó... khác. Sạch hơn không khí Sài Gòn? Đương nhiên, cái đó chẳng cần nói. Nhưng không chỉ vậy. Có một dạng năng lượng vô hình, nhẹ nhàng như hơi nước nhưng không ẩm, ấm áp như dòng điện nhưng không tê — đang len lỏi qua mũi, qua da, qua từng lỗ chân lông. Và ở nơi kinh mạch vừa được khai thông trong ngực, hắn cảm nhận rõ hơn bao giờ hết: một dòng chảy nhỏ xíu, mỏng manh, đang di chuyển rất chậm, rất nhẹ bên trong cơ thể.

Linh khí.

Trước đó, khi đọc thông tin hệ thống, hắn chỉ biết hai chữ ấy qua văn bản. Giờ đây, hắn cảm nhận nó. Và sự thật rằng linh khí tồn tại — thực sự tồn tại, không phải ẩn dụ, không phải mê tín, không phải cái gì đó chỉ có trong web novel — khiến mọi thứ trở nên thực hơn gấp vạn lần.

Giống như lần đầu tiên deploy app lên production, hắn bất giác nghĩ. Trước đó mọi thứ chỉ chạy trên localhost. Giờ thì nó live rồi.

Hà Nhân vịn khung cửa, hít thở chậm rãi, và bắt đầu bước đi trên con đường đất dẫn vào lòng thôn.

···

Thanh Liên thôn buổi chiều không khác mấy một ngôi làng quê ở miền Trung Việt Nam — nếu bỏ qua việc không có cột điện, không có xe máy, và kiến trúc hoàn toàn theo phong cách cổ trang. Trẻ con chạy nhảy trên đường, đàn gà bới đất dưới bóng cây liễu, vài bà cụ ngồi ngoài hiên nhà quạt mo cau.

Thế nhưng nó cũng khác.

Ở những chi tiết nhỏ mà người khác có lẽ không để ý, nhưng bộ não kỹ sư của Hà Nhân bắt được ngay: hàng rào tre nhà ai đó có khắc những ký tự lạ — không phải chữ viết thông thường, mà gần giống rune, mờ nhạt và gần như biến mất. Cây cổ thụ giữa thôn to bất thường, thân xù xì, rễ bám chắc vào đất đá, và hắn có cảm giác mơ hồ rằng nó sống theo cách khác với cây cối bình thường. Không khí quanh gốc cây đặc hơn, linh khí dày hơn — dù chỉ hơi, nhưng đủ để hắn nhận ra.

Thế giới này nhìn bề ngoài giống phong kiến, nhưng bên trong hoạt động theo quy luật hoàn toàn khác. Linh khí là biến số cơ bản ảnh hưởng đến mọi thứ — từ cây cối, đất đai, đến cơ thể con người.

Mình cần thu thập thêm data.

"Tiểu Nhân! Con đã đứng dậy được rồi sao?"

Giọng nói trầm ấm từ phía lò rèn kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ. Một ông lão cao lớn, tóc bạc buộc ngược, tay áo xắn cao lộ ra cánh tay cơ bắp cuồn cuộn — bất chấp tuổi tác — đang đặt búa xuống đe sắt, bước ra khỏi làn khói than.

Lão Trương. Thợ rèn duy nhất của thôn. Từ ký ức mơ hồ của thân chủ cũ, Hà Nhân biết lão là người đã rèn cho cả thôn từ cuốc xẻng đến dao bổ củi suốt mấy chục năm. Tính tình cứng cỏi như sắt nhưng tốt bụng, từng giúp đỡ cậu thiếu niên mồ côi Hà Nhân không ít.

"Dạ, con đỡ rồi, Trương bá," Hà Nhân đáp, uốn giọng theo cách mà ký ức thân thể gợi ra. Ngôn ngữ nơi này tuôn ra tự nhiên, dù tâm hồn bên trong vẫn đang suy nghĩ bằng tiếng Việt.

"Đỡ cái đầu!" Lão Trương sải bước đến, tay to bè đặt lên trán hắn, rồi lại bắt mạch ở cổ tay. Động tác thô ráp nhưng cẩn thận — kiểu lo lắng của người đàn ông không quen thể hiện tình cảm. "Ba ngày trước, ngươi ho ra máu, mặt trắng như giấy. Lý bà bà nói... nói..."

Lão ngừng lại, mắt hơi đỏ.

"Con biết ạ," Hà Nhân nói nhẹ nhàng. "Nhưng con ổn rồi. Thật."

Lão Trương nhìn hắn một lúc lâu, rồi hừ một tiếng, quay đi. "Về lò ngồi nghỉ. Để ta rót chén trà cho."

Hà Nhân ngồi trên chiếc ghế đẩu bên hiên lò rèn, nhâm nhi chén trà nóng — loại trà lá rừng thô, vị chát nồng nhưng hậu ngọt — và lắng nghe lão Trương vừa quai búa vừa kể chuyện. Mỗi mẩu thông tin đều được hắn phân loại, lưu trữ. Thói quen nghề nghiệp không chết, dù đã đổi thế giới.

"Năm nay mùa màng khá, lúa mới trổ bông. Thôn trưởng bảo nếu không có thiên tai thì thu hoạch sẽ hơn năm ngoái..."

Nông nghiệp. Phụ thuộc thời tiết. Không có dấu hiệu công nghệ thủy lợi cao cấp.

"...Mà năm ngoái cũng vất vả lắm. Mấy con thú hoang từ trên núi xuống phá ruộng. May mà có mấy vị đạo trưởng đi ngang qua, ra tay trừ thú giúp..."

Hà Nhân dỏng tai. "Đạo trưởng?"

"Ừ, tu sĩ ấy mà. Mặc áo trắng, bay trên trời. Vẫy tay một cái, mấy con thú hoang to bằng con bê chạy biến."

Tu sĩ tồn tại trong nhận thức của dân làng. Họ biết nhưng không hiểu cụ thể. Giống như dân thường biết có internet nhưng không biết TCP/IP hoạt động thế nào.

"Thanh Vân Tông đúng không ạ?" Hà Nhân hỏi, nhớ lại tên tông phái mà ký ức thân chủ cung cấp.

"Ừ, mà cũng có thể là tông phái khác. Ai biết được. Trên núi Thanh Vân kia kìa —" Lão Trương chỉ búa về phía đỉnh núi mờ sương phía bắc, "— là Thanh Vân Tông. Nghe đâu mấy trăm năm tuổi rồi. Thỉnh thoảng họ cử người xuống thu mua lương thực, vải vóc. Trả bằng bạc, không bao giờ quịt."

Tông phái tu tiên có nhu cầu vật chất cơ bản. Quan hệ kinh tế với phàm nhân. Vị trí: núi phía bắc.

Hà Nhân cẩn thận ghi nhớ tất cả.

···

Rời lò rèn lão Trương, Hà Nhân đi thêm vài bước thì gặp hai thiếu niên đang ngồi câu cá bên bờ suối.

"Hà Nhân?! Ngươi... ngươi không chết?!"

Giọng nói kinh ngạc thuộc về một cậu bé tròn trịa, da ngăm, mắt to — Trương Kiệt, con trai lão Trương, mười lăm tuổi, tính tình thẳng ruột ngựa và có tài đặt câu hỏi không qua bộ lọc nào.

"Trương Kiệt!" Người kia — một thiếu niên cao gầy, mặt dài, mắt hẹp — lập tức huých bạn. "Nói gì vậy!"

"Lưu Phàm! Tao nói thật mà! Ba ngày trước nó ho ra máu—"

"Tao vẫn sống," Hà Nhân ngắt lời, nở một nụ cười nhẹ. Từ ký ức thân chủ, đây là hai "bằng hữu" duy nhất của cậu thiếu niên Hà Nhân cũ — Trương Kiệt nóng tính nhưng trung thành, Lưu Phàm trầm tĩnh và hay lo xa. Bộ ba đã chơi cùng nhau từ nhỏ.

"Tốt quá!" Trương Kiệt nhảy lên, vỗ vai hắn mạnh đến mức suýt ngã. "Tao tưởng phải khóc đám ma mày rồi!"

"...Ngươi có cần nói thẳng đến mức đó không?" Lưu Phàm thở dài.

Hà Nhân bật cười — tiếng cười thật, không gượng. Dù đây là hai người hắn chưa từng quen biết, nhưng thân thể này nhớ họ, và sự ấm áp trong mỗi cử chỉ thô lỗ của Trương Kiệt, trong ánh mắt lo lắng giấu kín của Lưu Phàm, là thứ mà hắn cảm nhận được rất rõ.

Ký ức cảm xúc, hắn lại nhận ra. Thân xác này không chỉ nhớ sự kiện, mà nhớ cả tình cảm.

"Mà Hà Nhân," Lưu Phàm ngồi lại, giọng trầm hơn, "ngươi nghe chưa? Nghe đâu Thanh Vân Tông sắp cử người xuống tuyển đệ tử. Nửa tháng nữa."

Hà Nhân ngồi xuống bên bờ suối, tỏ vẻ ngạc nhiên vừa phải dù bên trong đã đặt ngay một flag: critical information.

"Thật sao?"

"Ừ. Thôn trưởng thông báo hôm qua. Năm nay đặc biệt — nghe đâu Thanh Vân Tông mở rộng tuyển chọn. Bình thường ba năm mới tuyển một lần, mà chỉ nhận một hai người. Năm nay họ muốn nhận nhiều hơn."

"Tại sao?" Hà Nhân hỏi.

Lưu Phàm nhún vai. "Không biết. Có tin đồn là phía tây có biến gì đó, mấy tông phái đều cần thêm người."

Bất ổn chính trị hoặc quân sự ở phương tây. Các tông phái tăng cường nhân lực. Điều này có thể là cơ hội, nhưng cũng có thể là dấu hiệu nguy hiểm.

Trương Kiệt đấm tay. "Tao sẽ đi thử! Nếu được nhận vào Thanh Vân Tông, tao sẽ học pháp thuật, bay trên trời, oai phong lẫm liệt!"

"Ngươi biết gì về tu tiên mà đòi tu?" Lưu Phàm lạnh lùng đáp. "Phải có linh căn mới tu luyện được. Cả thôn mình, mấy chục năm nay, có đúng một người được nhận. Một người thôi."

Trương Kiệt xẹp xuống như quả bóng xì hơi.

Hà Nhân lặng im, mắt nhìn dòng suối. Nước trong vắt, chảy lặng lẽ, và hắn có thể thấy — hay đúng hơn là cảm nhận — rằng linh khí trong nước hơi đậm hơn linh khí trong không khí xung quanh.

Nước dẫn linh khí tốt hơn không khí. Giống như nước dẫn nhiệt tốt hơn. Linh khí có thuộc tính vật lý nhất định.

Hắn ghi nhớ, và tiếp tục đi.

···

Tiệm thuốc — hay đúng hơn là nhà — của Lý bà bà nằm cuối con đường chính, nhận ra dễ dàng nhờ mùi thảo dược nồng nàn tỏa ra từ mái hiên nơi từng bó cây khô treo lủng lẳng.

Lý bà bà là một bà lão nhỏ thó, lưng còng, tóc bạc búi gọn, nhưng đôi mắt sáng như sao — thứ ánh mắt của người đã nhìn thấy quá nhiều sinh tử và không còn sợ bất kỳ thứ gì. Bà là thầy lang duy nhất của Thanh Liên thôn, và từ ký ức thân chủ, chính bà đã chữa trị cho cậu thiếu niên Hà Nhân suốt mười sáu năm.

Khi thấy hắn bước vào, đôi mắt già nua ấy mở lớn.

"Nhân nhi?"

"Dạ, Lý bà bà."

Bà lão đặt chày cối xuống, bước đến, tay gầy guộc nắm lấy cổ tay hắn bắt mạch. Lông mày nhíu lại, rồi giãn ra, rồi lại nhíu.

"Lạ..." bà lẩm bẩm. "Mạch con... ổn định hơn hẳn. Không còn loạn nữa. Nhưng... có gì đó khác." Bà ngẩng đầu nhìn hắn chăm chú. "Con đã uống thuốc gì?"

"Dạ... chỉ uống thuốc bà cho thôi ạ," Hà Nhân đáp, một nửa thành thật, một nửa giấu bài. Hắn không thể giải thích rằng một cuốn sách cổ trong đầu đã khai thông kinh mạch cho hắn.

Lý bà bà nhìn hắn thêm vài giây, rồi thở ra. "Có lẽ là Trời thương. Con ngồi đây, để bà xem lại."

Và rồi, như thể trời sắp đặt, đúng lúc ấy, một người phụ nữ ẵm đứa bé sốt cao hối hả bước vào.

"Lý bà! Thằng nhỏ sốt từ sáng, nóng cháy người, bà coi giúp!"

Lý bà bà lập tức chuyển sang chế độ thầy lang. Bà đặt đứa bé lên bàn, sờ trán, bắt mạch ở cổ tay bé xíu, rồi quay sang kệ gỗ đầy lọ sành, bắt đầu bốc thuốc.

Hà Nhân ngồi yên ở góc, nhưng mắt không rời.

Hắn quan sát.

Không phải nhìn lơ đãng, mà quan sát theo cách mà hắn đã được rèn luyện trong nghề — từng chi tiết, từng bước, từng động tác. Bà lão lấy một nắm lá khô màu xanh đậm từ lọ bên trái — mùi bạc hà nhẹ. Rồi một nhúm rễ cây khô từ lọ giữa — mùi đắng gắt. Rồi hai lát gừng tươi. Cân đo trên cái cân đồng cũ kỹ, tỷ lệ ước chừng nhưng chính xác đến lạ.

"Bạc hà, thanh nhiệt tán phong," bà lẩm bẩm, vừa làm vừa giảng cho chính mình hoặc cho ai đó vô hình. "Cát căn, giải cơ thối nhiệt. Gừng tươi, phát hãn giải biểu..."

Và trong tâm thức Hà Nhân, cuốn Nghịch Thiên Vạn Giới Lục bỗng rung.

Nhẹ thôi. Như rung động của điện thoại ở chế độ im lặng. Nhưng rõ ràng và không thể nhầm.

Trang sách tự mở ra trong tâm thần hắn, và một lớp thông tin mới bắt đầu hình thành — như overlay trong suốt phủ lên thực tại, hiển thị text phía trước mắt hắn mà không ai khác nhìn thấy:

> 「Đang ghi chép...
>
> Quan sát: Kỹ thuật bào chế thảo dược cơ bản — Giải biểu thối nhiệt phương
> Người thực hiện: Phàm nhân y sư (không có tu vi)
> Phân loại: Y thuật — Thảo dược — Cấp thấp
>
> Đang phân tích...」

Hà Nhân nín thở. Tim đập nhanh hơn — không phải vì bệnh, mà vì hưng phấn. Đây là lần đầu tiên hệ thống Ghi Chép tự động kích hoạt trước một sự kiện thực tế.

Hắn tập trung hơn nữa, quan sát mọi thứ: cách bà lão cắt rễ cây thành lát mỏng, cách bà điều chỉnh lửa dưới siêu đất, thời gian sắc thuốc, và đặc biệt là tỷ lệ phối hợp giữa các vị. Bộ não kỹ sư bắt đầu tìm pattern — liệu có công thức nào, liệu có quy luật tương tác nào giữa các vị thuốc.

Lý bà bà tiếp tục, không biết rằng mỗi lời bà nói, mỗi động tác bà làm, đang được một pháp bảo thượng cổ ghi lại với độ chính xác mà không cuốn sách y thuật nào ở thế giới này có thể sánh bằng.

Khi thang thuốc hoàn thành và đứa bé được mẹ đút từng thìa, cuốn sách trong tâm thần Hà Nhân phát ra một tiếng đing nhẹ — thanh thoát, dễ chịu, như notification của một ứng dụng vừa hoàn tất task:

> 「Ghi chép thành công: *Cơ Bản Thảo Dược Thuật > > Nội dung: Phương pháp phối hợp 8 loại thảo dược phổ biến để trị các chứng bệnh thông thường (sốt, cảm hàn, đau bụng, viêm họng). Bao gồm tỷ lệ phối hợp, quy trình bào chế, và nguyên lý tương tác cơ bản giữa các vị thuốc. > > Phân tích sơ bộ — ba thành phần cốt lõi: > 1. Dược Tính Nhận Diện: Hiểu đặc tính hàn/nhiệt/ôn/lương của từng thảo dược > 2. Phối Ngũ Nguyên Lý: Quy luật tương sinh tương khắc khi kết hợp nhiều vị > 3. Hỏa Hầu Khống Chế*: Kiểm soát nhiệt độ và thời gian sắc thuốc ảnh hưởng đến dược hiệu
>
> Lưu ý: Đây là y thuật phàm nhân, không sử dụng linh khí. Hiệu quả giới hạn ở mức phàm nhân. Nếu kết hợp với linh khí dẫn đạo, hiệu quả có thể tăng đáng kể. (Yêu cầu: Mở khóa [Giải Cấu] để phân tích chuyên sâu — cần 100 điểm Nhân Quả)
>
> Mục lục Vạn Giới Lục: Trang 1 — Cơ Bản Thảo Dược Thuật ✓」

Trang đầu tiên.

Hà Nhân cảm thấy một sự hài lòng kỳ lạ — giống cảm giác commit đoạn code đầu tiên vào một repo mới. Chỉ là bước khởi đầu nhỏ, nhưng nó chứng minh rằng hệ thống hoạt động, rằng chức năng Ghi Chép là thật, và quan trọng hơn — nó đã tự động phân tích sơ bộ kiến thức thành ba thành phần cốt lõi.

Nó deconstruct kiến thức, hắn thầm nhận ra. Dù chưa mở khóa Giải Cấu chính thức, bản thân việc Ghi Chép đã bao gồm phân tách cơ bản. Giống như IDE tự động syntax highlighting trước khi mình chạy compiler. Bước tiếp theo — Giải Cấu đầy đủ — mới là lúc nó thực sự compile và optimize.

"Nhân nhi, con nhìn gì mà chăm chú vậy?"

Giọng Lý bà bà kéo hắn về thực tại. Hắn chớp mắt, nhận ra mình đã ngồi bất động suốt quá trình bà sắc thuốc.

"Dạ, con... thấy Lý bà bà bốc thuốc rất hay. Con muốn học."

Lý bà bà nhìn hắn, đôi mắt già nua ánh lên vẻ ngạc nhiên. Cậu thiếu niên Hà Nhân trước đây — bệnh tật, yếu ớt, rụt rè — chưa bao giờ chủ động đòi học bất kỳ thứ gì.

"Muốn học y thuật?" Bà cười, nếp nhăn xếp lớp quanh mắt. "Tốt. Muốn học thì bà dạy. Nhưng y thuật không phải chuyện một sớm một chiều. Bà học cả đời mới biết được chừng này."

Legacy code, Hà Nhân thầm nghĩ. Kinh nghiệm tích lũy mấy chục năm, truyền miệng từ sư phụ sang đồ đệ, không có documentation chuẩn. Nhưng giờ mình có tool tự động ghi lại tất cả.

Hắn cảm ơn Lý bà bà rồi bước ra ngoài. Trời đã nghiêng về chiều muộn, nắng vàng đổ dài trên con đường đất. Đứa bé sốt đã ngủ yên trong lòng mẹ, hơi thở đều đặn.

Và Hà Nhân bước đi, trong đầu quay cuồng suy nghĩ.

···

Hắn đang chậm rãi đi dọc bờ suối, sắp xếp lại mọi thông tin thu thập được trong ngày, thì thấy một cụ già lưng còng đang cố kéo một chiếc xe gỗ chở đầy củi lên con dốc nhỏ ven đường. Bánh xe lún vào rãnh đất, dù cụ đã ra sức kéo, chiếc xe vẫn không nhúc nhích.

"Hự... hự..."

Tiếng rên gắng sức nghe mà xót. Cụ già — từ ký ức nhận ra là Trần lão, hàng xóm cách vài nhà, sống một mình sau khi vợ mất — gầy gò, lưng gần như gập đôi, hai tay run rẩy bám vào càng xe.

Hà Nhân dừng bước.

Một phần trong hắn — phần kỹ sư thực dụng — lướt qua ý nghĩ: Cơ thể mình đang yếu. Khuân vác nặng có thể gây hại. Không nên.

Nhưng phần khác — phần nào đó không thuộc về logic, có lẽ đến từ ký ức cảm xúc của thân xác này, có lẽ đến từ cái phần con người sâu thẳm nhất mà code và thuật toán không chạm tới — đã khiến hắn bước tới trước khi kịp suy nghĩ thêm.

"Trần ông, để con giúp."

Cụ già ngẩng đầu, mắt nheo lại. "Tiểu Nhân? Con vừa khỏi bệnh, đừng—"

"Không sao ạ."

Hà Nhân đặt tay vào phía sau xe, tìm điểm tựa. Cơ thể yếu — đúng. Nhưng hắn có cái mà cơ bắp không có: đòn bẩy. Hắn nhìn rãnh đất, ước lượng góc nghiêng, rồi thay vì đẩy thẳng — cách mà cụ Trần đang làm và chắc chắn thất bại — hắn hướng lực sang bên, đẩy chéo, lợi dụng mép cứng của rãnh làm điểm bẩy.

Vật lý cơ bản. Lớp 10. Ròng rọc và đòn bẩy.

Chiếc xe nhúc nhích, rồi trượt ra khỏi rãnh.

Sau đó, hắn giúp cụ Trần đẩy xe lên đến tận cổng nhà, dỡ từng bó củi xếp vào kho. Cơ thể mệt — hai tay run, mồ hôi ướt lưng, phổi muốn bốc cháy — nhưng hắn cắn răng làm cho xong.

"Cảm ơn con, Tiểu Nhân," Trần lão nắm tay hắn, mắt rưng rưng. "Từ ngày bà nhà mất, chẳng ai... Con người tốt. Tốt lắm."

"Ông đừng khách sáo, Trần ông."

Hà Nhân đứng dậy, chuẩn bị chào đi, thì cuốn Nghịch Thiên Vạn Giới Lục trong tâm thần phát ra một âm thanh khác — không phải tiếng đing của ghi chép, mà là một tiếng ngân ngắn, trong trẻo, dịu dàng, như giọt nước rơi vào mặt hồ tĩnh lặng.

> 「Phát hiện hành vi: Giúp đỡ chúng sinh.
>
> Phân tích: Ký chủ trong tình trạng thể chất yếu kém, vẫn chủ động giúp đỡ người già đơn thân, không vì lợi ích cá nhân, không mong đền đáp. Hành vi xuất phát từ thiện tâm.
>
> Nhân Quả phán định: Thành công.
>
> +1 điểm Nhân Quả.
>
> Tổng điểm Nhân Quả: 1
>
> Nhắc nhở: Nhân Quả không đo bằng quy mô, mà đo bằng tâm ý. Một chữ Nhân, bắt đầu từ những điều nhỏ nhất.」

Một điểm.

Chỉ một điểm.

Nếu so với một trăm điểm cần để mở khóa Giải Cấu, thì con số này nhỏ bé đến buồn cười. Giống như kiếm được một đồng xu khi cần mua nhà.

Nhưng Hà Nhân không cười.

Hắn đứng giữa con đường đất, nhìn bóng lưng còng của cụ Trần khuất sau cánh cổng gỗ, và cảm thấy một thứ gì đó ấm áp lan ra trong ngực — ở chỗ mà kinh mạch vừa được khai thông. Không phải linh khí. Cũng không phải phần thưởng hệ thống. Mà là thứ gì đó đơn giản hơn rất nhiều.

Mình vừa giúp một ông cụ khuân củi.

Ở Sài Gòn, mình sẽ không dừng lại. Mình sẽ đi ngang, tai nghe nhạc, mắt nhìn điện thoại, và nghĩ rằng "chắc có ai đó khác giúp."

Nhưng ở đây, không có ai khác.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí nhẹ nhàng len qua kinh mạch, rồi quay bước về nhà.

···

Buổi tối, Hà Nhân ngồi trước bàn gỗ trong căn nhà nhỏ, ánh nến lay lắt chiếu lên trang sách đầu tiên của Nghịch Thiên Vạn Giới Lục trong tâm thần. Bên ngoài, tiếng dế kêu rả rích hòa với tiếng ếch nhái dưới ruộng.

Hắn ngồi tĩnh tọa — không phải tu luyện, chỉ là ngồi yên, chỉnh lý mọi thứ.

Tổng kết ngày đầu tiên.

Thế giới: Thế giới tu tiên, linh khí tồn tại, tu sĩ tồn tại. Đông Huyền Châu, vùng Thanh Phong Lĩnh. Thanh Vân Tông trên núi phía bắc.

Hệ thống: Nghịch Thiên Vạn Giới Lục — chức năng Ghi Chép hoạt động tốt. Đã ghi được Cơ Bản Thảo Dược Thuật (trang 1). Hệ thống tự phân tách kiến thức thành thành phần cốt lõi ngay từ bước Ghi Chép. Giải Cấu đầy đủ cần 100 điểm Nhân Quả. Tổ Hợp cần 300.

Nhân Quả: 1/100. Kiếm bằng cách giúp đỡ người khác chân thành. Tốc độ tích lũy hiện tại: rất chậm.

Deadline: 30 ngày để chữa kinh mạch. 15 ngày nữa Thanh Vân Tông tuyển đệ tử.

Ưu tiên: Vào được Thanh Vân Tông. Đó là con đường duy nhất tiếp cận y thuật tu tiên cấp cao.

Hắn đang sắp xếp lại "sprint backlog" trong đầu thì nghe tiếng gõ cửa.

"Tiểu Nhân? Con ngủ chưa?"

Giọng lão Trương. Hà Nhân mở cửa, thấy lão thợ rèn đứng ngoài, tay cầm cái bát sành, bên trong là mấy chiếc bánh gạo nướng vàng ươm.

"Bà xã ta làm. Ăn đi, bồi bổ." Lão nhét bát vào tay hắn, rồi khẽ nói thêm, giọng trầm hơn: "Mà ta mới nghe thôn trưởng nói. Nửa tháng nữa, Thanh Vân Tông cử trưởng lão xuống tuyển đệ tử."

Hà Nhân cầm bát bánh, đợi.

"Ta biết con yếu," lão Trương nhìn hắn, ánh mắt phức tạp. "Nhưng nếu con muốn thử... thì thử đi. Linh căn là thứ trời cho, không ai biết được trước. Biết đâu..."

Lão ngừng, gãi đầu, rồi nói nốt:

"Biết đâu trời thương đứa trẻ mồ côi."

Hắn quay lưng đi, bóng to lớn khuất sau đêm tối.

Hà Nhân đứng bên khung cửa, nhìn bầu trời. Sao đêm ở Thanh Liên thôn dày đặc hơn bất kỳ bầu trời nào hắn từng thấy — không ô nhiễm ánh sáng, dải Ngân Hà hiện rõ mồn một, vắt ngang vòm trời như một dòng sông bạc. Và phía bắc, đỉnh núi Thanh Vân đứng sừng sững trong đêm, mơ hồ phát sáng — hay là hắn tưởng tượng?

Nửa tháng.

Mình sẽ vào Thanh Vân Tông.

Không phải "cố gắng." Không phải "hy vọng." Mà là phải.

Đó không phải optional feature. Đó là critical path.

Hắn cắn một miếng bánh gạo. Nóng, giòn, thơm mùi gạo nếp nướng than — thứ mùi gợi nhớ bà ngoại, gợi nhớ những buổi tối mùa đông ở quê, dù đó là quê của một kiếp khác, một thế giới khác.

Trong tâm thần, trang đầu tiên của Nghịch Thiên Vạn Giới Lục phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như ngọn đèn nhỏ giữa đêm dài.

Và con số "1" ở mục Nhân Quả — nhỏ bé, đơn độc, nhưng có thật — nhấp nháy trong bóng tối như lời hứa về một khởi đầu.

---
*Ghi chu Agent:*
- [x] MC kham pha thon Thanh Lien, gap lao Truong (tho ren), Ly ba ba (thay lang), Truong Kiet, Luu Pham
- [x] Biet them ve the gioi: tu si ton tai, Thanh Van Tong tren nui phia bac
- [x] Thu nghiem Ghi Chep: quan sat Ly ba ba boc thuoc -> ghi chep "Co Ban Thao Duoc Thuat", phan tach 3 thanh phan cot loi
- [x] Giup Tran lao khuan cui -> +1 diem Nhan Qua (tong: 1)
- [x] MC dung tu duy logic hien dai de phan tich the gioi
- [x] Hook: Thanh Van Tong tuyen de tu trong nua thang nua
- [x] MC quyet tam phai nhap tong - critical path