Nghịch Thiên Vạn Giới Lục
Chương 3: Đỗ Thanh Trưởng Lão
Thôn Thanh Liên → Đường đến Thanh Vân Tông · Ngày 16 - Sáng đến chiều
# Chương 3: Đỗ Thanh Trưởng Lão
Nửa tháng trôi qua nhanh hơn Hà Nhân tưởng.
Mười lăm ngày. Hắn đã dùng chúng cẩn thận như một lập trình viên dùng từng byte bộ nhớ trong hệ thống nhúng — không lãng phí, không thừa thãi. Mỗi sáng tập đi bộ để cơ thể phục hồi. Mỗi chiều ghé nhà Lý bà bà quan sát bà bốc thuốc, bổ sung thêm dữ liệu cho trang "Cơ Bản Thảo Dược Thuật" trong Vạn Giới Lục. Mỗi tối ngồi tĩnh tọa, cảm nhận dòng linh khí mỏng manh chảy trong kinh mạch duy nhất, cố gắng hiểu nó hoạt động theo quy luật nào.
Và mỗi ngày, hắn giúp đỡ ai đó.
Không phải việc lớn lao. Giúp Trần lão gánh nước. Giúp bà Vương bên xóm dưới sửa lại hàng rào tre bị gió quật. Dạy mấy đứa trẻ trong thôn viết chữ. Giúp lão Trương bễ lò khi ông bị đau lưng. Cõng Tiểu Mai — đứa bé ba tuổi nhà hàng xóm — về nhà khi nó lạc giữa cánh đồng.
Điểm Nhân Quả tăng chậm. Rất chậm. Sau mười lăm ngày, hắn có tổng cộng mười hai điểm. Mỗi lần giúp một việc nhỏ: một hoặc hai điểm. Hệ thống đánh giá dựa trên mức độ chân thành và ảnh hưởng thực tế, không có đường tắt, không có exploit.
Giống như leveling bằng cách farm mob cấp thấp, hắn thầm nghĩ. Chậm, nhưng ổn định. Và ít nhất mình không bị nerf.
Nhưng sáng hôm nay, tất cả những thứ ấy đều trở thành phụ.
Bởi vì hôm nay, Thanh Vân Tông đến.
Sân đình nằm ở trung tâm thôn, ngay cạnh gốc cổ thụ lớn — nơi mà Hà Nhân luôn cảm nhận linh khí đậm đặc hơn bình thường. Hôm nay, cả thôn đều tụ tập ở đây, từ trẻ con đến người già, ai nấy mặc quần áo tề chỉnh nhất mà họ có. Không khí vừa hào hứng vừa kính cẩn — thứ không khí mà Hà Nhân so sánh với buổi sáng công ty mở all-hands meeting với CEO đến thăm.
Thôn trưởng — một ông lão tóc bạc, lưng thẳng, mặc áo dài vải gai xanh sẫm — đứng trước sân đình, liên tục dặn dò dân làng giữ trật tự. Bên cạnh ông, mấy chiếc bàn gỗ được bày biện gọn gàng, trên có trà nước và hoa quả — lễ nghi tiếp đón khiêm tốn nhưng thành ý.
Hà Nhân đứng giữa đám đông, bên cạnh Trương Kiệt và Lưu Phàm. Trương Kiệt đang run — không phải vì sợ, mà vì phấn khích đến mức không kiểm soát được cơ thể.
"Đến rồi! Đến rồi!"
Ai đó hét lên.
Hà Nhân ngẩng đầu — và lần đầu tiên trong cuộc đời mới, hắn thấy thứ mà web novel gọi là "ngự kiếm phi hành."
Ba bóng người từ phía bắc lướt đến trên không, nhanh đến mức mắt thường gần như không bắt kịp. Không. Chỉ hai người đang bay — đứng trên hai vật thể phát sáng nhạt, hình dạng mơ hồ giống... kiếm? Người thứ ba — ở giữa, đứng trên một đám mây xanh lam nhạt — di chuyển chậm hơn, thong thả, như thể đang đi dạo trên không trung.
Họ giảm tốc, rồi hạ xuống sân đình.
Và áp lực ập đến.
Hà Nhân cảm nhận nó trước khi nhìn thấy — một sức nặng vô hình, không đè lên thân xác mà đè lên nhận thức. Như thể không gian xung quanh đột nhiên đặc hơn, nặng hơn, và bản năng sâu thẳm nhất trong cơ thể hắn đang hét lên: có thứ gì đó ở đây, lớn hơn mày gấp vạn lần. Không phải ác ý, không phải đe dọa — chỉ đơn thuần là sự tồn tại của một sinh vật ở tầng cấp cao hơn hẳn, giống như con kiến cảm nhận bước chân của con người.
Phàm nhân trong đám đông bất giác lùi lại một bước. Mấy đứa trẻ bám chặt chân mẹ. Ngay cả thôn trưởng, người vốn bình tĩnh nhất thôn, cũng nuốt nước bọt.
Nhưng Hà Nhân đứng yên.
Không phải vì hắn dũng cảm. Mà vì bộ não hắn đang bận phân tích.
Áp lực này không phải vật lý. Nó tác động qua thần thức — hoặc thứ gì đó tương đương. Giống như một tín hiệu broadcast cường độ cao, phàm nhân không có receiver phù hợp nên chỉ cảm nhận mơ hồ, nhưng ai có linh căn sẽ nhận rõ hơn.
Mà mình... mình nhận rõ hơn người bình thường.
Tại sao?
Trong tâm thần, Nghịch Thiên Vạn Giới Lục rung lên — mạnh hơn bất kỳ lần nào trước đó. Không phải tiếng đing nhẹ nhàng của ghi chép, mà là một rung động sâu, liên tục, như máy quét đang chạy full speed. Trang sách tự động lật, và thông tin bắt đầu đổ ào ào:
> 「Phát hiện: Biến động linh khí cường độ cao trong phạm vi gần.
>
> Phân tích:
> — Nguồn 1: Cường giả tu vi cao (ước lượng: *Kim Đan kỳ). Linh khí ngưng đọng, dao động ổn định, tần số thấp. Đặc trưng: Phong hệ chủ đạo.
> — Nguồn 2: Tu sĩ (ước lượng: Trúc Cơ sơ kỳ). Dao động trung bình.
> — Nguồn 3: Tu sĩ (ước lượng: Trúc Cơ sơ kỳ). Dao động trung bình.
>
> Cảnh báo: Cường giả nguồn 1 đang chủ động thu liễm khí tức. Áp lực hiện tại chỉ là rò rỉ tự nhiên*, không phải cố ý.
>
> Đang ghi chép...」
Kim Đan kỳ. Hà Nhân nhớ lại kiến thức thu thập suốt hai tuần qua — Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần. Kim Đan là cảnh giới thứ tư, tuổi thọ năm sáu trăm năm, toàn lực có thể phá hủy một ngọn núi nhỏ. Và cái áp lực hắn đang cảm nhận chỉ là rò rỉ — như tiếng ồn nền của một data center, không phải output chính thức.
Nếu vị này ra toàn lực, cả thôn này sẽ...
Hắn không nghĩ tiếp. Thay vào đó, hắn tập trung nhìn.
Ba người đã hạ xuống sân đình. Hai đệ tử — thanh niên, mặc áo dài xanh biếc viền bạc, kiếm đeo bên hông, thần thái kiêu hãnh nhưng cung kính — đứng hai bên. Và ở giữa, người mà áp lực Kim Đan toát ra từ đó.
Đỗ Thanh trưởng lão.
Ấn tượng đầu tiên: không giống tưởng tượng.
Hà Nhân hình dung trưởng lão tông phái tu tiên sẽ là kiểu nhân vật uy nghiêm, lãnh lùng, ánh mắt sắc như dao. Nhưng Đỗ Thanh trông giống... ông ngoại nhà ai đó quên đường về. Khuôn mặt dài, xương gò má cao, nhưng nếp nhăn xếp theo hướng hay cười. Đôi mắt hẹp, màu xám đậm, lúc này đang nheo lại trong nắng sớm, trông lười biếng và hiền lành. Lông mày dài bạc trắng, rũ xuống hai bên. Râu dê bạc phơ, dài hơn một gang tay. Tóc trắng buộc lỏng bằng dải vải nâu, bù xù, vài sợi bay theo gió.
Ông mặc áo dài xanh lam đã bạc màu, chắp vá vài chỗ, đai lưng nâu sẫm giản dị. Chân đi dép gỗ — dép gỗ, trong khi hai đệ tử mang giày vải chỉn chu. Bên hông đeo một bình rượu bầu cũ kỹ, lưng giắt ống sáo trúc.
Ông lão này... nhìn chẳng giống cường giả Kim Đan chút nào.
Nhưng Hà Nhân biết rõ hơn. Bởi Vạn Giới Lục đang gào thét trong đầu hắn rằng người đàn ông lười biếng kia chứa đựng một đại dương linh lực mà hắn không thể đo nổi.
"Thanh Vân Tông Ngoại Vụ Đường, Đỗ Thanh, bái kiến các vị."
Ông lão chắp tay trước ngực, cúi nhẹ — hành lễ với dân thôn, khiến ngay cả thôn trưởng cũng giật mình vội cúi đáp lễ.
"Đỗ trưởng lão quá khách sáo! Dân thôn nhỏ chúng tôi mấy đời được tiên sư chiếu cố, vinh hạnh lắm rồi!"
Đỗ Thanh cười, nụ cười hiền khô, rồi vuốt râu dê. "Lão phu chỉ là một gã già hay uống rượu, 'tiên sư' gì đâu. Thôi, không dài dòng. Lão phu biết các vị đã đợi lâu. Hôm nay lão phu đến đây có một việc — thử linh căn cho thiếu niên trong thôn, xem ai có duyên với tu tiên."
Ông quay sang một đệ tử. "Mang Trắc Linh Thạch ra."
Đệ tử cung kính lấy từ trong tay áo ra một vật thể — và Hà Nhân bất giác mở to mắt.
Đó là một viên đá tròn, cỡ quả cam, bề mặt nhẵn bóng, màu trắng sữa trong suốt. Nhưng không phải đá thường — hắn cảm nhận được linh khí bên trong nó, đậm đặc, ổn định, như một bể chứa năng lượng thu nhỏ. Và khi đệ tử đặt viên đá lên bàn, Vạn Giới Lục lập tức bắt đầu ghi chép:
> 「Phát hiện vật phẩm: Trắc Linh Thạch
> Phân loại: Linh khí trắc định cụ (công cụ đo lường)
> Công năng: Khi phàm nhân hoặc tu sĩ tiếp xúc, thạch sẽ phản ứng với linh căn bên trong cơ thể, hiển thị thuộc tính và cường độ thông qua biến đổi màu sắc và ánh sáng.
> Đang ghi chép chi tiết...」
Nó đang ghi chép pháp khí. Hà Nhân ép bản thân giữ vẻ mặt bình thường, dù bên trong đang dậy sóng. Đây là pháp khí tu tiên đầu tiên mình thấy trực tiếp. Và hệ thống đang phân tích nó real-time.
Đỗ Thanh trưởng lão giơ tay, giọng ôn hòa nhưng vang xa.
"Quy tắc đơn giản: ai muốn thử, bước lên đặt tay lên Trắc Linh Thạch. Thạch sẽ phát sáng nếu có linh căn. Màu sắc thể hiện thuộc tính: đỏ là Hỏa, xanh lam là Thủy, xanh lục là Mộc, vàng là Thổ, trắng là Kim. Sáng mạnh nghĩa là linh căn tốt, sáng yếu là linh căn kém. Không sáng — tức không có linh căn, cũng không sao, phần lớn người trên đời đều vậy."
Ông nói câu cuối với giọng nhẹ nhàng, như muốn trấn an trước rằng không có linh căn không phải điều đáng xấu hổ.
Cuộc thử bắt đầu.
Lần lượt, từng thiếu niên trong thôn bước lên — chừng mười mấy người, tuổi từ mười đến mười tám. Đa số đặt tay lên đá và... không có gì xảy ra. Viên đá vẫn trắng sữa, lạnh lẽo, im lìm. Khuôn mặt thất vọng, có đứa mắt đỏ hoe, có đứa cố tỏ ra bất cần nhưng bước xuống cúi đầu.
Trương Kiệt bước lên, mặt đỏ, tay nắm chặt. Đặt tay lên đá — viên đá lóe sáng nhẹ, một thoáng ánh vàng, rồi tắt ngay.
"Ồ?" Đỗ Thanh nhướn mày. "Có một chút linh căn Thổ hệ. Tuy nhiên..." Ông nhìn kỹ hơn, rồi lắc đầu nhẹ. "Quá yếu. Không đủ để tu luyện chính thức. Tiếc thật."
Trương Kiệt đứng chôn chân, mắt mở to. Lão Trương đứng phía sau, bàn tay to bè đặt lên vai con, siết nhẹ. "Không sao. Về nhà. Ba dạy ngươi rèn sắt."
Lưu Phàm bước lên. Đặt tay — không sáng. Hoàn toàn không sáng. Cậu ta bình thản bước xuống, như đã dự liệu trước. "Ta đã nói mà," cậu khẽ nói với Trương Kiệt. "Cứ mười người mới có một người có linh căn, mà trong mười người có linh căn, chín người quá yếu để tu."
Hà Nhân đứng cuối hàng.
Khi đến lượt hắn, cả thôn đều nhìn — và hắn đọc được trong mắt họ những thứ khác nhau. Thương xót từ Lý bà bà. Lo lắng từ lão Trương. Hy vọng mong manh từ Trương Kiệt. Trầm tĩnh từ Lưu Phàm. Và từ Đỗ Thanh trưởng lão — sự nhìn nhận lười biếng, không đặc biệt, của một người đã thấy hàng ngàn thiếu niên đặt tay lên viên đá này.
Hà Nhân bước lên.
Bình tĩnh. Đây chỉ là unit test. Mình cần pass, không cần perfect score.
Hắn đặt bàn tay phải lên Trắc Linh Thạch.
Lạnh. Viên đá lạnh hơn hắn tưởng, và nhẵn đến mức gần như không có ma sát. Linh khí bên trong nó — mà hắn cảm nhận qua kinh mạch duy nhất được khai thông — bắt đầu dò quét cơ thể hắn. Cảm giác kỳ lạ, như bị chụp X-quang từ bên trong.
Và rồi viên đá sáng lên.
Nhưng không phải một màu.
Đỏ. Xanh lam. Xanh lục. Vàng. Trắng.
Năm màu lần lượt lóe lên, xoay vòng trên bề mặt viên đá, yếu ớt, mờ nhạt, như năm ngọn nến sắp tắt trong gió. Chúng nhấp nháy, tranh giành nhau, không màu nào chiếm ưu thế, không màu nào đủ sáng — rồi tất cả cùng nhạt dần, chỉ còn lại một thứ ánh sáng lờ mờ, hỗn tạp, pha trộn.
Đám đông im lặng.
Rồi tiếng xì xào.
"Ngũ hệ... nhưng đều yếu cả..."
"Tạp linh căn à? Nghe nói loại đó không tu luyện được..."
"Tội nghiệp thằng bé, vốn đã bệnh tật..."
Hà Nhân nghe thấy tất cả, và bên trong — dù đã chuẩn bị tinh thần — vẫn cảm thấy một cú chìm nhẹ ở ngực. Không phải vì xấu hổ. Mà vì hắn hiểu con số.
Tạp linh căn ngũ hệ. Năm thuộc tính hỗn tạp, không thuộc tính nào nổi bật. Tỷ lệ xuất hiện: mười phần trăm dân số có linh căn thuộc loại này. Tốc độ tu luyện: cực chậm. Trong mắt tu chân giới — phế vật.
Nếu đây là game, thì mình vừa roll một character với stats toàn D.
Hắn định rút tay lại — nhưng ngay lúc ấy, một thứ gì đó xảy ra.
Nghịch Thiên Vạn Giới Lục bùng nổ hoạt động.
Không phải tiếng rung nhẹ như khi ghi chép thảo dược, cũng không phải rung động sâu như khi cảm nhận Kim Đan áp lực. Mà là một xung cộng hưởng — cuốn sách trong tâm thần hắn phản ứng với Trắc Linh Thạch, và linh khí bên trong viên đá bỗng dao động bất thường.
Chỉ một khoảnh khắc. Ngắn như nhịp tim. Nhưng đủ để viên đá lóe lên — không phải năm màu yếu ớt, mà là một luồng sáng kỳ lạ, gần như trong suốt, không thuộc bất kỳ màu nào trong ngũ hành.
Rồi tắt.
Hà Nhân rút tay, tim đập thình thịch. Trong đám đông, hầu như không ai để ý khoảnh khắc ấy — nó quá nhanh, quá nhỏ, bị che mờ bởi sự thất vọng chung.
Nhưng Đỗ Thanh thấy.
Ông lão đang vuốt râu dê, mắt vẫn nheo lười biếng — nhưng trong khoảnh khắc ánh sáng kỳ lạ ấy lóe lên, đôi mắt xám sẫm bỗng mở hẳn. Chỉ một giây. Rồi lại nheo lại, như chưa có gì xảy ra.
Nhưng bàn tay vuốt râu đã dừng lại.
Cuộc thử linh căn kết thúc. Trong tổng số mười bảy thiếu niên, có bốn người có linh căn — nhưng ba người quá yếu, không đạt ngưỡng tối thiểu. Chỉ còn một cô bé mười ba tuổi tên Tiểu Hà, có Song Linh Căn Thủy-Mộc, ánh sáng viên đá khi cô đặt tay khá rực rỡ, khiến cả thôn vui mừng. Đỗ Thanh gật đầu, nụ cười ấm áp: "Cô bé này tốt. Lão phu sẽ nhận."
Nhưng khi thôn trưởng chuẩn bị cảm ơn và kết thúc buổi lễ, Đỗ Thanh bỗng giơ tay.
"Khoan."
Ông nhìn về phía Hà Nhân, người đang đứng yên ở rìa đám đông, chuẩn bị quay về.
"Thiếu niên kia. Ngũ hệ linh căn. Lại đây."
Hà Nhân đứng khựng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
Hắn bước tới, giữ mặt bình tĩnh dù bên trong đang chạy đồng thời ba luồng suy nghĩ: Ông ấy thấy dao động? Hệ thống có bị lộ? Mình nên phản ứng thế nào?
Đỗ Thanh nhìn hắn. Đôi mắt xám sẫm ấy, lúc này đã mở hẳn, không còn lười biếng — và Hà Nhân nhận ra, với một cú giật mình, rằng đây là ánh mắt của một cường giả sống gần bốn trăm năm. Sâu thẳm. Thấu suốt. Như hai giếng cổ nhìn xuyên qua mọi lớp vỏ bọc.
"Họ tên?"
"Dạ, Hà Nhân."
"Hà Nhân..." Ông lặp lại, giọng trầm ngâm. "'Người nào?' Cái tên thú vị."
Ông đưa tay ra. "Cho lão phu xem mạch."
Hà Nhân đưa cổ tay, và khi ngón tay gầy guộc nhưng ấm áp của Đỗ Thanh chạm vào, hắn cảm nhận — thông qua kinh mạch duy nhất — một luồng linh lực tinh thuần quét qua cơ thể hắn. Không phải kiểu dò quét thô ráp của Trắc Linh Thạch, mà là thứ tinh tế hơn nhiều, như bàn tay bác sĩ giàu kinh nghiệm sờ nắn từng đường gân.
Đỗ Thanh nhíu mày.
Rồi giãn ra.
Rồi nhíu lại.
Mấy chục giây trôi qua trong im lặng. Đám đông nín thở. Hai đệ tử Thanh Vân Tông trao đổi ánh mắt ngạc nhiên — sư phụ họ hiếm khi dành nhiều thời gian như vậy cho một phàm nhân.
Cuối cùng, Đỗ Thanh buông tay. Ông đứng yên, vuốt râu, ánh mắt xa xăm như đang suy tư điều gì rất sâu.
"Linh căn tạp, ngũ hệ, cường độ thấp," ông nói chậm rãi. "Theo thường lý, không đạt ngưỡng tuyển chọn."
Tim Hà Nhân chìm xuống.
"Tuy nhiên—"
Tim lại nhảy lên.
Đỗ Thanh nhìn hắn, và lần này, trong ánh mắt xám sẫm ấy, Hà Nhân thấy một thứ mà hắn không mong đợi: tò mò.
"Linh căn tuy bình thường, nhưng lão phu cảm nhận được... điều gì đó khác lạ. Kinh mạch con bị tắc nghẽn nghiêm trọng, nhưng có một mạch đã được khai thông — và cách nó được khai thông..." Ông ngừng, chọn lời cẩn thận. "...Rất đặc biệt. Không giống bất kỳ phương pháp nào lão phu từng thấy."
Hà Nhân giữ im lặng. Không phủ nhận, không xác nhận. Trong đầu hắn đang tính toán ở tốc độ tối đa: Ông ấy phát hiện kinh mạch được khai thông bởi hệ thống. Nhưng ông ấy không biết nguyên nhân cụ thể. Đó là thông tin có thể giải thích bằng "bí ẩn bẩm sinh" thay vì "có cuốn sách thần trong đầu."
Đỗ Thanh vuốt râu thêm một lúc, rồi đột ngột mỉm cười — nụ cười nhẹ nhàng của ông lão hàng xóm, hoàn toàn không giống cường giả Kim Đan.
"Lão phu đã sống gần bốn trăm năm. Thấy nhiều thứ. Và có một điều lão phu học được — đừng bao giờ vội đánh giá một cuốn sách qua bìa ngoài."
Ông quay sang thôn trưởng.
"Lão phu muốn nhận thêm thiếu niên này."
Cả thôn ồ lên. Thôn trưởng mở to mắt. "Nhưng... Đỗ trưởng lão, linh căn cậu ấy..."
"Lão phu biết," Đỗ Thanh gật đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng không có chỗ cho tranh cãi. "Quyết định này, lão phu tự chịu trách nhiệm."
Ông nhìn lại Hà Nhân. "Con có muốn theo lão phu lên Thanh Vân Tông không?"
Hà Nhân nhìn ông. Nhìn đôi mắt xám sẫm hiền từ mà sâu thẳm ấy. Và trong khoảnh khắc đó, hắn không phải kỹ sư phần mềm đang tính toán lợi hại, không phải ký chủ hệ thống đang phân tích tình huống. Hắn chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi, mồ côi, bệnh tật, vừa được trao cơ hội duy nhất để sống.
"Dạ, con muốn," hắn nói, giọng rõ ràng, không run.
Và trong tâm thần hắn, Nghịch Thiên Vạn Giới Lục lặng lẽ ghi thêm một dòng:
> 「Ghi chép thành công: *Thiên Địa Linh Khí — Cơ Bản Cảm Ứng*
>
> Nội dung: Ký chủ lần đầu tiên tiếp xúc trực tiếp với linh lực của tu sĩ cấp cao (Kim Đan kỳ). Dữ liệu về tần số, cường độ, và thuộc tính linh lực đã được ghi nhận. Đây là nền tảng để ký chủ bắt đầu hiểu biết về cơ chế vận hành linh khí ở cấp độ tu sĩ.
>
> Mục lục Vạn Giới Lục: Trang 2 — Thiên Địa Linh Khí — Cơ Bản Cảm Ứng ✓」
Trang thứ hai.
Buổi chia tay diễn ra vội vã — Đỗ Thanh nói sẽ lên đường ngay chiều nay, không muốn mất thời gian. Hà Nhân được cho nửa canh giờ để về nhà thu xếp.
Đồ đạc. Hắn bật cười thầm. Toàn bộ gia sản của cậu thiếu niên Hà Nhân gói gọn trong một cái tay nải vải thô: hai bộ quần áo cũ, một đôi giày vải rách, và một cái lược gỗ.
Nhẹ hơn cả lần mình chuyển trọ ở Bình Thạnh.
Nhưng khi bước ra cửa, hắn thấy cả xóm đã đứng đợi.
Lão Trương, mắt đỏ, nhét vào tay hắn một con dao nhỏ. "Dao tốt. Thép tốt. Ta rèn riêng cho con. Giữ mà phòng thân."
Lý bà bà, lưng còng, đưa cho hắn một túi vải nhỏ đựng thảo dược khô. "Thuốc bổ phế, thuốc cầm máu, thuốc hạ sốt. Nhớ uống đều, đừng có chủ quan."
Trương Kiệt đấm vai hắn, mắt đỏ hoe nhưng cố nhe răng cười. "Lên trên đó mà tu tiên cho oai! Bao giờ biết bay thì bay về cho tao coi!"
Lưu Phàm — người luôn trầm tĩnh — chỉ nói ba chữ: "Giữ mình nhé."
Và Trần lão, cụ già mà hắn đã giúp khuân củi vào ngày đầu tiên ở thế giới này, run rẩy nắm tay hắn. "Tiểu Nhân... con là đứa tốt. Đi đâu cũng nhớ... nhớ giữ cái tâm tốt ấy."
Hà Nhân nhìn những khuôn mặt ấy — quen thuộc dù chỉ mới gặp nửa tháng — và cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Không phải ký ức cảm xúc của thân chủ cũ. Mà là cảm xúc của chính hắn. Của Hà Nhân kỹ sư, hai mươi lăm tuổi, người đã sống ở Sài Gòn một mình trong căn phòng trọ mười hai mét vuông, ăn cơm hộp trước màn hình, và chưa bao giờ có nhiều người tiễn đến vậy.
"Con sẽ quay về," hắn nói, và lần này, hắn thật lòng. "Nhất định."
Con đường từ Thanh Liên thôn đến Thanh Vân Tông dẫn xuyên qua rừng núi, men theo lối mòn lên dốc dần. Đỗ Thanh trưởng lão đi phía trước, hai đệ tử kèm hai bên, Hà Nhân và Tiểu Hà — cô bé Song Linh Căn — theo sau.
Tiểu Hà vừa đi vừa khóc — nhớ nhà. Hà Nhân vỗ đầu cô bé, nói nhẹ nhàng: "Sẽ ổn thôi." Cô bé nắm tay áo hắn, từ từ nín.
Đỗ Thanh không bay. Ông đi bộ, chậm rãi, tay chống gậy trúc — hắn không biết ông lấy gậy ở đâu, ban nãy không thấy — thỉnh thoảng dừng lại ngắt một cọng cỏ dại bên đường, ngửi, rồi nhét vào bình rượu bầu.
Ông ấy đang... ngâm cỏ vào rượu?
Hà Nhân quan sát trong im lặng, và Vạn Giới Lục lại rung nhẹ — đang cố ghi chép hành vi của vị trưởng lão, nhưng lần này thông tin trả về mơ hồ:
> 「Quan sát: Hành vi không xác định. Thiếu dữ liệu để phân tích. Cường giả Kim Đan kỳ có nhiều hành vi vượt ngoài phạm vi hiểu biết hiện tại của ký chủ.」
Fair enough, hắn nghĩ. Mình đang ở level 0, đừng mong hiểu được boss level 40 đang làm gì.
Đi được chừng nửa canh giờ, rừng thưa dần, đường dốc hơn, không khí bắt đầu thay đổi. Linh khí dày hơn — rõ ràng, đáng kể. Mỗi hơi thở đều mang theo nhiều năng lượng hơn ở dưới thôn, và Hà Nhân cảm nhận dòng chảy nhỏ trong kinh mạch ấm lên, hoạt bát hơn.
Linh khí nồng độ cao hơn khi lên cao. Tông phái đặt trên núi không phải vì thích ngắm cảnh — mà vì linh khí ở độ cao lớn hơn đậm đặc hơn, phù hợp tu luyện.
Giống như đặt server farm ở nơi có giá điện rẻ và khí hậu mát.
Đỗ Thanh đột nhiên dừng bước.
Ông quay lại, nhìn Hà Nhân. Ánh mắt xám sẫm ấy, dưới tán cây lọc nắng chiều, trông sâu hơn bao giờ hết. Hai đệ tử và Tiểu Hà đã đi trước một đoạn, chỉ còn ông và hắn trên khúc đường rừng vắng.
"Hà Nhân."
"Dạ."
"Ta hỏi ngươi một câu. Trả lời hay không, tùy ngươi."
Hà Nhân gật đầu, tim bỗng đập nhanh hơn.
Ông lão nhìn hắn, giọng nhẹ nhàng, nhưng từng chữ đều mang trọng lượng:
"Ngươi... có thể nhìn thấy điều gì khác người không?"
Rừng xung quanh im phắc. Gió ngừng. Ánh nắng chiều xuyên qua tán lá rọi từng vệt sáng lung linh trên con đường mòn.
Trong tâm thần Hà Nhân, Nghịch Thiên Vạn Giới Lục lặng lẽ — lần đầu tiên, cuốn sách không rung, không ghi chép, không phân tích.
Nó chỉ đợi.
Và Hà Nhân, sau một hơi thở dài, trả lời bằng câu mà hắn đã cân nhắc kỹ — không nói dối, nhưng cũng không nói hết sự thật:
"Con... cảm nhận được nhiều thứ hơn người bình thường. Nhưng con không hiểu rõ nó là gì."
Đỗ Thanh nhìn hắn một lúc rất lâu. Ánh mắt xám sẫm ấy không dò xét, không nghi ngờ — mà mang vẻ gì đó gần như... hoài niệm. Như thể hắn gợi cho ông nhớ đến ai đó, ở một nơi nào đó, rất lâu rồi.
Rồi ông mỉm cười — nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp, và bí ẩn.
"Tốt," ông nói. "Không cần gấp. Có những thứ, từ từ sẽ hiểu."
Ông quay người, tiếp tục bước đi, gậy trúc gõ nhẹ trên đá. Và trước khi khuất sau khúc quanh, hắn nghe giọng ông vọng lại, nhẹ bâng như gió:
"Thanh Vân Tông tuy nhỏ, nhưng cũng đủ rộng để chứa một vài bí mật."
Hà Nhân nhìn theo bóng lưng áo xanh bạc màu ấy khuất dần trong rừng, và bất giác siết chặt tay nải trên vai.
Phía trước, đỉnh núi Thanh Vân đã hiện ra rõ hơn — không còn mờ ảo sau mây, mà gần hơn, thực hơn, những kiến trúc trên cao bắt đầu lộ đường nét. Mái đao cong vút. Tường đá xám. Và đây đó, ánh sáng lạ lấp lánh giữa tán rừng xanh thẳm, như những ngôi sao rơi xuống núi.
Một thế giới mới đang mở ra.
Và trong tâm thần hắn, Nghịch Thiên Vạn Giới Lục lặng lẽ lật sang trang thứ ba — trang trắng, chưa có chữ, chờ đợi được viết đầy.
---
*Ghi chu Agent:*
- [x] Doan Thanh Van Tong den: Do Thanh truong lao (Kim Dan ky) + 2 de tu
- [x] MC cam nhan ap luc tu si lan dau - he thong tu dong ghi chep linh khi dao dong
- [x] Thu linh can bang Trac Linh Thach - MC co tap linh can ngu he (bi coi la phe vat)
- [x] Do Thanh nhan ra dao dong ky la tu MC (do he thong cong huong voi Trac Linh Thach)
- [x] Do Thanh quyet dinh nhan MC vao tong du linh can kem
- [x] He thong ghi "Thien Dia Linh Khi - Co Ban Cam Ung" (trang 2)
- [x] Chia tay dan lang: lao Truong tang dao, Ly ba ba tang thuoc, Truong Kiet, Luu Pham, Tran lao
- [x] Len duong den Thanh Van Tong
- [x] Hook: Do Thanh hoi "Nguoi co the nhin thay dieu gi khac nguoi khong?"
- [x] MC tra loi khon kheo - khong noi doi nhung khong noi het su that
- [x] Foreshadowing: Do Thanh co bieu cam hoai niem, "Thanh Van Tong du rong de chua vai bi mat"